Chương 31 – Ba người

Còn có cả việc chịu trách nhiệm với đàn ông sao? Không phải lừa bịp đấy chứ?

Hứa Kha tránh khỏi cánh tay anh, nghiêm mặt ném lại một câu “Việc gì cũng phải có giới hạn của nó”, sau đó vội đi vào trong bệnh viện. Dọc đường mặt cô đỏ bừng, trái tim thình thịch thình thích đập mạnh chỉ sợ anh đuổi theo. Chỉ là vài câu đối thoại ngắn ngủi vậy mà lại khiến cô như hoa rơi xuống nước, chạy vội đi, đúng là không phải đối thủ của anh.

Vào bệnh viện, Thiệu Nhất Bình vẫn đang ở trong phòng theo dõi, không cho thăm hỏi. Hứa Kha đứng ở cửa hỏi bác sĩ về tình trạng sức khỏe, lòng cũng an ổn hơn.

Chủ nhiệm Trương nhìn cặp lồng giữ nhiệt trong tay cô mỉm cười: “Hôm nay vẫn chưa thể ăn cơm. Hai ngày này cô không cần phải túc trực ở đây đâu. Sau khi bà ấy trở về phòng bệnh thường, sau này mỗi ngày đều cần cô chăm sóc, cô nên dưỡng sức trước đi.”

Hứa Kha gật đầu, đứng ngoài cửa sổ phòng theo dõi nhìn một lát sau đó xoay người đi đến thang máy.

Cửa thang máy vừa mở, người đi ra chính là Doãn Vãn Thừa. Anh vừa nhìn thấy Hứa Kha lập tức nở một nụ cười sáng lạn.

“Thế nào rồi?”

“Cậu đừng vào nữa. Tôi vừa vào rồi, vẫn không được vào thăm đâu. Có lẽ ngày kia mới được thăm.”

“Ờ, sức khỏe tốt chứ?”

“Bác sĩ nói rất tốt.”

Hứa Kha anh xuống thang máy, đi đến cửa bệnh viện. Doãn Vãn Thừa chỉ vào chiếc Land Rover của mình, hỏi: “Cậu muốn đi đâu, tôi đưa cậu đi.”

Hứa Kha nhìn chiếc Land Rover của anh, ngại ngùng hỏi: “Cậu có thể giúp tôi chuyển nhà không?”

Doãn Vãn Thừa nhìn cô, nghiêm trang nói: “Có thể, nhưng không miễn phí, chuyển xong thì phải mời tôi ăn cơm.”

Hứa Kha cười đồng ý. Có lẽ đúng như Doãn Vãn Thừa đã từng nói, cô là do Thiệu Nhất Bình nuôi lớn , còn trong người anh lại chảy dòng máu của Thiệu Nhất Bình, cho nên cô có một loại cảm giác huyết mạch tương thông với anh, tuy rằng lúc đầu là không hề quen biết, chỉ vài ngày tiếp xúc đã nhanh chóng có cảm giác thân thuộc, giống như đó là anh em bị thất lạc nhiều năm. Lúc ở cùng với anh so với lúc ở cùng với Thẩm Mộ tự nhiên thoải mái hơn nhiều.

Xe chạy vào trong ngõ nhỏ ở Hổ Tây, Doãn Vãn Thừa vừa cẩn thận lái xe, vừa bày ra vẻ mặt đau khổ lẩm bẩm: “Chút nữa mà đổ xe thì xấu mặt lắm đây.”

Hứa Kha cố nén cười: “Không sao, tôi sẽ không nói với ai đâu .”

Xe dừng ở bên dưới, Hứa Kha chậm rãi bước lên cầu thang, tâm trạng đột nhiên nặng nề, u ám hẳn đi. Chỗ này cô đã ở hai năm rồi, không thích, nhưng cũng có tình cảm, hai căn phòng trong nhà kia đã từng là nơi cô chịu rất nhiều oan ức, cũng là nơi cô chờ đợi rất nhiều.

Đứng trước cửa, mặc dù là cô có cầm chìa khóa, nhưng vẫn gõ nhẹ vài tiếng lên cánh cửa. Chỉ một vài giây sau, cửa mở ra, là Lâm Dao.

Cô ta nhìn thấy Hứa Kha và Doãn Vãn Thừa, rõ ràng là run rẩy một chút sau đó xoay người đi thẳng vào phòng, ngay cả một câu cũng không thèm nói với Hứa Kha, lạnh lùng như với người xa lạ.

Hứa Kha nói với Doãn Vãn Thừa đứng ở phía sau: “Cậu chờ tôi một lát nhé.”

Cô đi vào trong phòng mới phát hiện Lý Bình Ngọc vẫn còn ở đây, lại còn ở trong phòng của cô nữa. Cô rất buồn nhưng vẫn cố nén xuống, chỉ mỉm cười với Lý Bình Ngọc, “Dì, cháu tới lấy chút đồ.”

Lý Bình Ngọc khách khí gật gật đầu, chỉ vài thùng giấy nhỏ ở góc phòng: “Tôi đã bảo Lâm Dao giúp cô thu dọn xong rồi.”