Chương 31 – Bên trọng bên khinh

Cả quãng đường, Chung Thi Âm im thin thít. Cô đang nhìn sắc mặt của anh, âm trầm, thô bạo, giống như là điềm báo bão táp đương tới gần. Cô rất muốn nói cho anh biết, tình cảm lưu luyến như vậy là không thể xảy ra được, nhưng cô vẫn do dự không dám mở miệng.

Cô muốn nói, anh không hiểu sao? Nhưng là, anh vẫn yêu.

Xe của anh vững vàng dừng trước cửa lớn. Anh không nói lời nào, nhưng là Chung Thi Âm đã biết, cô lập tức phải xuống xe.

“Tiêu”, lý trí nói cho cô, cô hẳn là nên nói ra chuyện này. “Em biết là anh không muốn nghe, nhưng có thể cho em nói mấy câu hay không?” Giọng nói của cô gần như cầu xin.

“Biết tôi không muốn nghe, cô đừng nói.” Giọng nói của anh giống hệt như khuôn mặt, lạnh lẽo như băng.

Cô dùng khí, chợt áp sát vào người anh, chảy nước mắt mà hôn lên đôi môi kia.

Bạch Nhật Tiêu không nghĩ tới chuyện cô thế nhưng lại chủ động như vậy. Trong trí nhớ của anh, Chung Thi Âm luôn luôn hành xử nhã nhặn, bình thàn chịu đựng mọi thứ. Cô thình lình hôn như vậy, anh khó lòng mà phòng bị. Sau giây phút khiếp sợ, anh đẩy mạnh cô ra. Xem ra, bạn bè nhiều năm bạn bè với nhau, anh không cứng rắn đá thẳng cô ta xuống xe. Ai biết cô ta thế nhưng, nước mắt lưng tròng lải nhải tình cảm yêu thương gì đó.

“Anh không thể ở bên cạnh cô ta. Hai người là anh em, đây là chuyện trời đất không dung thứ!” Chung Thi Âm kích động hét lên, “Tại sao anh không hề nghĩ đến em, em yêu anh nhiều năm như vậy, chẳng lẽ, một chút anh cũng không hề nhìn thấy?”

Bạch Nhật Tiêu không hề có cảm giác đau lòng, “Nói xong, xuống xe.”

“Tiêu, cô ta là em gái của anh. Em rốt cuộc kém cô ta ở chỗ nào. Anh, cho dù vi phạm luân lý đạo đức cũng muốn ở bên cạnh cô ta sao?” Cô cầm lấy bàn tay anh, “Đừng ở bên cạnh cô ta nữa, hai người không có khả năng.” Chung Thi Âm không muốn giữ hình tượng. Cô không cần. Quan trọng nhất là lôi anh ra khỏi vực sâu kia. Cô không thể trơ mắt nhìn anh sa đọa. Muốn cô giao thân thể này, cô tối nay cũng muốn dùng tình yêu thức tỉnh anh.

Bạch Nhật Tiêu giận dữ rút tay ra. “Đừng để tôi nói lần thứ ba, xuống xe!” Anh nổi giận, vì cô không biết sống chết, vì ‘khẩu bất trạch ngôn’ (lời nói không hề có sự chuẩn bị hay suy xét gì) của cô.

Chung Thi Âm leo lên trên người anh, “Tiêu, em không cần anh yêu em. Nhưng là anh cho em một cơ hội được không? Vì anh, em có thể làm bất cứ điều gì.” Cô biết một khi anh nổi giận là không thể chọc vào, nhưng là yêu anh, cô không có một chút sợ hãi.

Sự thanh nhã cao quý cùng rụt rè của cô gái này, anh đã từng rất trọng. Anh cũng đã từng vì không thể hồi trả tình cảm cho cô mà cảm thấy áy náy. Cho nên lúc ở Boston, lúc nhìn thấy cô anh vẫn còn chút ít ôn hòa. Nhưng là hiện tại, hành vi này của cô hoàn toàn chọc giạn anh. Anh chán ghét cô chủ động dâng hiến như thế này.

Chung Thi Âm bị anh đẩy mạnh ra, ngã xuống ghế.

“Anh làm sao có thể vô tình như vậy? Em yêu anh đến thế…” Cô tuyệt vọng khóc lên.

“Tôi chính là vô tình như vậy, tình của tôi chỉ có thể cho một mình cô ấy. Cô thực sự đã thành công trong việc chọc giận tôi. Cút ngay lập tức!” Anh mở cửa xe giúp cô. Nếu cô không muốn cút khỏi, anh sẽ không ngần ngại chuyện có phong độ hay không túm cô đá thẳng xuống xe.