Chương 31 – Mỗi người mỗi ngả

Chuông báo thức ở điện thoại đổ chuông từ nhỏ đến to dần, đây là thiết kế độc đáo của điện thoại Samsung, hi vọng người đang say ngủ có thể từ từ tỉnh dậy chứ không phải giật mình đột ngột choàng tỉnh. Nhưng cũng có lúc, chính bởi như vậy khiến cho người ta bị nhỡ việc. Lúc Hứa Trác Nghiên tỉnh lại, đã là hơn chín giờ sáng. Lúc ấy điện thoại đã đổ chuông, nhưng không phải tiếng chuông đồng hồ báo thức, mà là tiếng điện thoại. Là từ công ty gọi đến.

“Chị Nghiên!”. Giọng Trần Hiểu Dĩnh có vẻ hốt hoảng: “Chị đang trên đường phải không? Lát nữa chị có đến công ty chứ?”

Hứa Trác Nghiên: “Chị đến ngay đây, chị hơi khó chịu nên đến muộn!”

“Chị Nghiên, cảnh sát đến đây, còn cả viện kiểm sát công thương nữa đấy, họ đang niêm phong hồ sơ và các khoản mục. Chị Hồ đang nói chuyện với họ, bảo em gọi điện cho chị, mọi người giờ đang nháo nhác hết cả lên…”. Trần Hiểu Dĩnh còn chưa nói hết, Hứa Trác Nghiên đã hiểu ra mọi chuyện. Thật đáng ghét, đã bảo đến công ty sớm một chút rồi! Hứa Trác Nghiên lập tức nói: “Ok, em nói với mọi người, không có chuyện gì đâu, chị đến ngay đây!”

Cúp điện thoại Hứa Trác Nghiên lao vào nhà vệ sinh với tốc độ nhanh nhất có thể.

Rửa mặt xong, cô chẳng bôi cái gì lên mặt, cũng chẳng kịp chải đầu, chỉ thay chiếc váy công sở màu đen rồi xách túi lao xuống lầu.

Thật kì lạ, hôm nay Lâm Khởi Phàm cũng đi rất muộn, lúc Hứa Trác Nghiên tỉnh lại, không nhìn thấy anh, cô vốn tưởng anh đã đi rồi, nào ngờ giờ thấy anh đang ngồi trong phòng khách, dường như đang đợi cô.

“Đi đâu thế?”, Lâm Khởi Phàm mặt mày vô cảm hỏi.

“Đến công ty!”. Hứa Trác Nghiên nhìn vẻ mặt nghiêm nghị của anh, biết anh đang không vui, không dám dây vào, cũng không muốn lỡ mất thời gian.

“Hôm qua anh nói gì với em, em không để tai lời nào sao? Lại còn cố tình làm trái với ý anh ư?”. Lâm Khởi Phàm lạnh lùng nói, trước đây anh có nổi đóa cũng không đến mức ghê ghớm như thế này.

Hứa Trác Nghiên không biết tại sao anh lại phản ứng như vậy, cô chỉ biết cả một mớ bòng bong đang đợi mình, vì vậy không muốn đôi co nhiều: “Chuyện của chị ấy anh không chịu giúp, anh có suy nghĩ của anh, tôi cũng không bắt ép. Nhưng anh phải hiểu cho lập trường của tôi, tôi là phó tổng giám đốc, giờ xảy ra chuyện lớn như thế này, cả đám người đang đợi tôi, tôi không thể bỏ mặc được!”, nói rồi cô liền đi ra cửa.

Lâm Khời Phàm không kéo cô lại như trước đây mà chỉ nói một câu: “Đi bệnh viện với anh trước, sau đó sẽ về công ty!”.

“Đi bệnh viện ư?”. Hứa Trác Nghiên ngây ra, sau đó lập tức hiểu ý anh: “Tôi không sao, tôi thật sự muộn lắm rồi, tôi đi trước đây!”

Lâm Khởi Phàm không ngăn cô lại, chỉ nhìn cô đi ra khỏi cổng, khuất dần khỏi tầm mắt của mình.

Tâm trạng u ám. Một người vợ như thế này, một cuộc hôn nhân như thế này… anh lắc đầu, hóa ra anh thật sự đã sai lầm. Anh từng tưởng kết hôn xong cô sẽ từ từ chấp nhận anh. Nhưng anh đã sai, kết hôn rồi cô vẫn không hề thay đổi, có con rồi cũng không hề thay đổi. Trái tim của cô chưa từng ở bên anh dù chỉ nửa phút. Công ty của Liêu Vĩnh Hồng xảy ra chuyện, cô xông lên “Trận tiền”, ấy vậy mà công ty mình đứng trước nguy cơ phá sản, đối mặt với nguy cơ cấp bách chưa từng thấy, cô lại chẳng hề hay biết. Cho dù cô biết thì đã sao? Cô sẽ nói một câu an ủi với mình ư?