Chương 31 – Ra mắt người lớn

Sáng sớm hôm sau, bà mối bị Hạ Hà Tịch gọi dậy. Nhưng không giống miêu tả trong tiểu thuyết, “nam chính nhẹ nhàng hôn nữ chính, để cô ấy từ từ tỉnh lại từ giấc mộng đẹp”, trải nghiệm của Tô Tiểu Mộc hoàn toàn có thể được coi là “kinh hãi tỉnh dậy từ giấc mộng.”

Bà mối là cú mèo, ngày nghỉ nào cũng phải ngủ nướng, lại thêm việc kiểm tra hàng hóa tối qua khiến cả tâm hồn và thể xác đều mệt mỏi, buổi sáng nằm bẹp trên giường không dậy nổi. Trái lại, con cáo họ Hạ kia có thói quen tập thể dục buổi sáng. Khi chạy bộ về nhà, làm xong bữa sáng vẫn thấy bà mối nằm yên không nhúc nhích trong phòng ngủ, cho rằng cô bé này xấu hổ, bèn xông vào phòng.

Không nhìn thì không biết, nhìn một cái thì Hạ Hà Tịch tức muốn chết. Con nhóc nào đó chẳng những ngủ say khì khì không hề xấu hổ, mà còn ngang nhiên ôm lấy gối của anh…chảy một bãi nước bọt. Tấm chăn mỏng bị cô đá sang bên giường, muốn rơi mà cứ chơi vơi.

Không thể không nói, tướng ngủ của bà mối …đúng là không dám khen. Hạ Hà Tịch thấy vậy thì đưa tay đỡ trán, bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc về vấn đề giáo dục tư thế ngủ đúng đắn cho vợ hiền sau khi kết hôn. Ngồi xuống cạnh giường, cẩn thận kéo người Tô Tiểu Mộc, Hạ Hà Tịch búng nhẹ lên trán cô một cái: “Nhóc, dậy đi! Mười giờ rồi.”

Bà mối lẩm bẩm, định xoay người ngủ tiếp thì Hạ Hà Tịch giữ chặt lấy vai không để cô xoay, cười nói: “Anh rán bánh trứng cuộn cho em rồi, không phải là món em thích nhất à? Nào, nào, dậy đi.”

Tô Tiểu Mộc giơ tay khuya loạn lên, cái dáng rõ là chưa tỉnh ngủ, lẩm bẩm: “Không ăn, em mệt lắm!”

“Ngủ cả đêm rồi còn mệt gì?”

“Sao mà không mệt?” Tô Tiểu Mộc mở to mắt nhìn kẻ gây họa, giả vờ ấm ức: “Giờ eo em cũng đau, chân cũng đau, cả người đều đau…” Bà mối nghĩ, thế này thì con cáo giàu lòng trắc ẩn kia sẽ buông tha cô, để cô ngủ thêm lát nữa.

Kết quả là con cáo họ Hạ nhếch miệng cười, nhướn mày, hạ giọng nói: “Quá nửa đêm qua, là ai vênh vang lay anh dậy, yêu cầu kiểm tra hàng hóa lần thứ hai hả? Nói lần đầu chưa nếm được vị gì? Chê anh không chuyên nghiệp?”

Tô Tiểu Mộc: “…”

Hạ Hà Tịch vỗ vỗ lên cái đầu bé nhỏ của vị hôn thê như dỗ chú mèo: “Không muốn anh quấy rầy nữa thì dậy nhanh lên.”

Nghe tới đó, tim bà mối đập thụp một cái. Người được Hạ Hà Tịch dựng dậy đơ ra, bộp một cái lại nằm ngay xuống giường, ý như muốn ra sao thì ra: “Anh cứ quấy tiếp đi, bản cô nương phải ngủ thêm một lát đã.” Ý trong ấy là, anh quấy em, em coi như đang hát ru.

Lần này, con cáo Hạ hoàn toàn bó tay với Tô Tiểu Mộc, đứng dậy cau mày một lát, rồi nói: “Hạ phu nhân, giờ anh chính thức báo cho em biết, em còn một tiếng bảy phút để đánh răng, rửa mặt, mặc quần áo và ăn sáng.”

“Hả?” Hạ phu nhân còn đang cuốn chăn nằm thẳng đơ trên giường, chưa hiểu chuyện gì: “Lát nữa em phải ra ngoài à?”

Hạ Hà Tịch mím môi đáp: “Giờ là mười giờ ba mươi phút, anh lái xe đi mất hai mươi phút, ừm, đã ba mươi tư rồi, thời gian nói chuyện em lại lãng phí mất một phút rồi.”

Tô Tiểu Mộc bĩu môi, nhìn ánh mắt của Hạ Hà Tịch, đã ngửi thấy mùi vị của âm mưu: “Rốt cuộc là anh muốn đi đâu?”

Hạ Hà Tịch cười cười rồi công bố đáp án chính xác: “Chúng ta đã hẹn cả nhà họ Tô ăn cơm trưa rồi, mười hai giờ.”

Tô Tiểu Mộc: “!!!”

Lần này, cơn buồn ngủ của bà mối đã hoàn toàn biến mất.

______________Tôi là đường phân cách gặp mặt người lớn­­­­­­__________

Mọi người ngồi đông đủ tại phòng khách nhà họ Tô. Ở chính giữa sofa là bà mối đang chống cằm bất lực và gương mặt rạng rỡ của tên cầm thú Hạ Hà Tịch. Quét mắt nhìn cậu cả, cậu hai, mợ ba, mợ cả, mợ hai, mợ ba đang ngồi nghiêm chỉnh, bà mối chỉ thấy hoa mắt chóng mặt, thở dài thườn thượt, lặng lẽ siết chặt tay.

m mưu! Đây hoàn toàn là một âm mưu!!! Hết lần đến lần khác, hết âm mưu này đến âm mưu khác, rốt cuộc Hạ Hà Tịch không tin tưởng mình tới cỡ nào chứ? Sao vừa mới ngày thứ hai đã lập tức kéo cô tới gặp họ hàng. Bên này, Hạ Hà Tịch vẫn đang báo cáo chuyện tổ chức đám cưới với sáu vị bô lão, còn suy nghĩ của bà mối đã bay tới nơi nào xa lắc.

Tính ra, chắc phải từ tháng trước, trước nữa, ở cùng một nơi – nhà họ Tô đã giăng ra cái bẫy đầu tiên. Lúc ấy, thấy mợ hăng hái muốn giới thiệu Lộ Lộ cho Hạ Hà Tịch, thế nên con cáo họ Hạ đã tương kế tựu kế, lấy Lộ Lộ làm mồi nhử, cấu kết với ba ông anh quý hóa nội ứng ngoại hợp, dụ dỗ cô phải ghen, phải khó chịu…Tới khi bắt được kẻ gian, ghen xong rồi, tới khi cô hạ quyết tâm thì đưa cô đi gặp bố mẹ đã qua đời, rồi thì kiểm tra hàng hóa, rồi thì gặp họ hàng nhà họ Tô, cuối cùng là ngày mai đi đăng kí..

Trước trước rồi sau sau, bấm đốt ngón tay tính một cái thế mà còn chưa tới sáu mươi ngày. Mấy người đàn ông có tới n năm độc thân làm sao chịu được chuyện này đây hở trời…?

Tâm hồn bà mối đang bay xa ngàn dặm thì nghe tiếng mợ hai gọi: “Tiểu Mộc, thế các cháu đã quyết định ngày mai đi đăng kí kết hôn hả? Tiểu Mộc?” Bà mối bị gọi hai lần mà không có phản ứng, tới tận khi Hạ Hà Tịch khẽ cấu một cái vào tay, cô mới “a” một tiếng.

Tô Tiểu Mộc im lặng, đôi mắt đen láy nhìn lướt qua sáu vị thẩm phán một vòng, ánh mắt của mọi người hoặc là không muốn, hoặc là chờ mong, hoặc là vui mừng, thế nhưng…làm sao đây, đột nhiên mình có cảm giác không muốn lấy chồng. Con cáo họ Hạ đúng là quá đen tối!

Còn chưa suy nghĩ xong, móng vuốt của con cáo nào đó lại khẽ cấu cô một cái, mấy ý nghĩ đó bị cắt đứt ngay. Hạ Hà Tịch cười hì hì với cô, nhưng trong ánh mắt lại toát lên vẻ uy hiếp không thể đứng chung hàng với nụ cười kia, ánh mắt thản nhiên ấy đang nói: “Em thử xem…”

Cậu ba thấy là lạ, bèn kêu lên: “Cháu làm sao thế, sao hôm nay mặt mày cứ nghệt ra thế? Lại đây cậu cả bắt mạch thử xem nào.”

Hạ Hà Tịch xoa đầu bà mối, trả lời như đúng rồi: “Cô ấy không sao đâu ạ. Sáng nay cô ấy đòi ngủ nướng mà cháu không cho ngủ, cô ấy còn giận cháu ấy mà.” Nói xong, cả phòng khách đều im lặng, sáu cái miệng đang mở ra đều lặng lẽ kéo khóa lại, á khẩu.

Tô Tiểu Mộc hít một hơi thật sâu, trừng mắt nhìn Hạ Hà Tịch. Con cáo họ Hạ kia, anh đúng là rất có tiềm năng đấy! Anh cố ý nói như thế là muốn người nhà tôi hiểu lầm tôi sống ở nhà anh đúng không? Có quan hệ bất chính với anh đúng không? Mà có khi, anh hi vọng các cậu mợ nhà tôi “thông minh” hơn một chút, cho rằng chúng ta vội vã kết hôn như thế là vì trong bụng đa có “hàng” rồi chứ gì?

Hạ Hà Tịch thản thiên lườm lại bà mối: “Hạ phu nhân, sửa lại cho em một chút, quan hệ của chúng ta không tầm thường thật mà. Còn chuyện trong bụng có “hàng” hay không, ờ…hôm qua anh còn chưa tiến hành mà.”

Tô Tiểu Mộc:-_-!!!

Nửa tiếng sau, hội nghị với nguyên tắc cùng chung sống hòa bình, hai bên cùng có lợi đã kết thúc tốt đẹp. Kết quả của cuộc bàn bạc là đôi bên đã đạt được vài ý kiến chung sau đây:

Một, sáng sớm mai bên A Hạ Hà Tịch, và bên B Tô Tiểu Mộc sẽ tới cục dân chính làm thủ tục đăng kí kết hôn. Họ hàng bên B ngoài việc cung cấp chứng minh thư, sổ hộ khẩu và các loại giấy chứng nhận khác ra, còn phải cung cấp một Tô Tiểu Mộc còn sống, để thuận lợi làm thủ tục đăng kí.

Hai, vì thời gian cấp bách, lễ cưới có thể lui lại sau, nhưng hai bên A và B nhất định phải tổ chức lễ cưới, mà phải tổ chức hoành tráng, không được giấu giếm kết hôn.

Ba, vì hiện thời bên A sống ở căn nhà cách chỗ làm của bên B quá xa, sau khi kết hôn phải mua thêm một căn nhà ở giữa làm chỗ của hai người…

Về chuyện cuối cùng, bà mối vốn có chút dị nghị, định mở miệng nói nhưng lại bị ánh mắt sắc lẹm của mợ hai lườm cho một cái nên lại thôi. Trong lúc chán nản, trong lòng cô cũng cảm thấy có chút ấm áp. Thực ra cô hiểu ý của các bậc gia trưởng, căn nhà hiện nay của Hạ Hà Tịch là tài sản trước hôn nhân, nói khó nghe một chút là nếu sau này nếu ly hôn, căn nhà ấy chẳng có phần của bà mối, mất tuổi thanh xuân lại không có tiền, phải tay trắng bước ra khỏi nhà như thế không phải là điều các bậc gia trưởng nhà họ Tô muốn nhìn thấy.

Thế nên mợ hai khéo léo yêu cầu Hạ Hà Tịch mua một căn nhà cưới, cũng không nhắc lại tới chuyện thêm tên vài căn nhà hiện giờ, để khỏi mất hòa khí của đôi bên, lại dùng một cách khác để đảm bảo quyền lợi của bà mối. Tấm lòng của cha mẹ trong thiên hạ thật đáng kính trọng. Cả nhà họ Tô đều không phải bố mẹ cô, thậm chí đáng ra cô không mang họ Tô, nhưng họ vẫn che chở cô, bảo vệ cô, khiến cô vô cùng cảm động.

Kết thúc hội nghị, cậu cả lấy cớ đi dạo kéo con cáo họ Hạ ra khỏi nhà, thực hiện cuộc nói chuyện giữa hai người đàn ông. Bà mối đang nói chuyện với các mợ đột nhiên nhớ ra, từ lúc ăn cơm trưa xong, ba quý tử nhà họ Tô cứ trốn trong phòng của anh hai không chịu ra ngoài, không biết đang làm gì nữa?

Gõ cửa phòng, quả nhiên Tô Tiểu Mộc nhìn thấy ba người Tô Khiêm Trình, Tô Cẩm Trình và Tô Nhạc Trình đang xúm lại với nhau, trông ai cũng đầy tâm sự. Bà mối đóng cửa xong liền khoanh tay trước ngực, nhướn mày: “Em sắp lấy chồng rồi, sao ba anh không có gì muốn nói với em à? Không chúc mừng em sao?”

Ba người một thì nhìn trời, một thì nhìn đất, một thì nhìn tường, nhưng không ai nói tiếng nào. Tô Tiểu Mộc cười nhạt, nheo mắt nói: “Hay là…các anh muốn được khoan hồng? Vậy thì hãy thẳng thắn nói cho em biết chuyện các anh cấu kết với con cáo họ Hạ bán đứng em đi?”

Nghe tới đây, anh ba Tô Nhạc Trình không kìm được mà cười khúc khích, vui vẻ nói: “Hóa ra cô biết chuyện này rồi à?” Anh ba đắn đo một lát, lại nói: “Ôi trời, bọn anh cũng là muốn tốt cho cô thôi. Cô hung dữ như thế, lại thích đánh người, nam tính hơn cả đàn ông…Bọn anh tìm đủ mọi cách gả cô đi, cô không cảm ơn thì thôi còn tới hỏi tội, đúng là…”

Còn chưa nói xong, Tô Nhạc Trình đã nghe thấy tiếng bà mối cố ý bẻ tay rôm rốp, trong thoáng chốc nhớ ra khuynh hướng bạo lực của cô, liền ngậm miệng lại.

Anh cả làm người hòa giải, vui vẻ nói: “Em gái, em đừng giận mà! Thực ra bọn anh đều thấy thằng nhóc Hạ kia rất được. Em xem, lúc đầu Cẩm Trình muốn giới thiệu cậu ấy cho em, giờ em lại đồng ý kết hôn với cậu ấy, chứng tỏ em cũng thật lòng thích cậu ấy. Bọn anh mừng thay cho em. Tới khi em làm đám cưới, anh sẽ mừng em một phong bì dày.”

Nghe vậy, Tô Tiểu Mộc đột nhiên lúng túng không biết làm sao, chớp mắt nhìn ba ông anh trai, hỏi: “Thế rốt cuộc các anh trốn trong phòng làm gì hả? Em bị bán đi rồi, ngày mai phải lên pháp trường rồi, các anh còn âm mưu gì nữa?”

Vừa nói xong, đằng sau đồng loạt vang lên ba tiếng thở dài. Tô Tiểu Mộc ngoái đầu lại thì thấy ba ông anh đang anh nhìn em, em nhìn anh, đưa mắt ra hiệu, rõ ràng là có chuyện gì khó nói mới đùn đẩy nhau như thế. Giao lưu bằng ánh mắt một hồi, anh cả là người bại trận đầu tiên, lên tiếng: “Không phải anh không muốn nói, là anh không biết ăn nói, nói không hay! Các chú nói đi!”

Tô Nhạc Trình nghe vậy thì kiên quyết giả ngốc: “Anh hai, cũng không phải em không muốn nói, anh xem, tài ăn nói của anh tốt nhất trong nhà, còn nhóc chết tiệt kia cũng nghe lời anh nhất…Em nói một câu nó có thể đập lại mười câu ấy!”

Bà mối thấy vậy thì càng chẳng hiểu ra sao: “Rốt cuộc các anh muốn nói gì?”

Tô Cẩm Trình lườm hai anh em, cuối cùng mới nghiêm túc nói: “Em gái, có chuyện về bố mẹ em…bọn anh phải nói cho em biết.”