Chương 31: Tai nạn

Nó vừa về đến nhà. Bà nội đã đứng chờ nó sẵn ở phòng khách. Vẫn như thường lệ, nó cúi chào rồi lên phòng. Nhưng hôm nay bà không cười nhẹ rồi “để mặc” nó lên lầu. Và nó cũng thế. Nó thừa biết bà đứng đợi mình sẵn là có chuyện để nói.

-“Bà mới đi làm về. ”

-” Ừ. “-Bà nghiêm trang nhìn nó. Không chần chừ vào thẳng vấn đề chính. -” Dự án… Làm sao con biết và mang đến trong cuộc họp? ”

Nó cười khẩy nhẹ rồi nhìn bà ôn nếu như không có gì xảy ra.

-“Con không biết. Chỉ là đề phòng thôi ạ.”

-“Vậy sau này ta muốn có tìm ra kẻ đã làm dự án của ta mất. Ta không muốn cứ “nhờ vả” vào con mãi được. ”

Nó chợt nghĩ đến nhỏ. Nếu bây giờ nói ra, nhỏ lẻ kẻ phá hỏng tài liệu của bà. Chẳng phải càng rắc rối thêm sao. Rồi bà sẽ tin mình sao? Nó chợt cười. Chỉ có ông nó là tin nó thôi. Đành im lặng cho qua.

-” Con nghĩ… Chuyện đã qua rồi thì nên thôi ạ. ”

Nói rồi nó lên phòng với tấm trạng rối bời. Bỏ lại ánh mắt đầy sự tò mò của người bà đằng sau. Ánh mắt bà sắc bén nhìn nó. Quả là không nên xem thường con bé. Nếu không nhờ nó, chắc mọi thứ đã sụp đổ.

…..

Nó về phòng, vứt áo khoác trên giường, đến kệ với lấy cuốn sách với tựa đề những căn bệnh khó chữa. Lại là căn bệnh X.

Bà giai đoạn.

Giai đoạn 1:

Biểu hiện: Tự kỉ, trầm lặng, ít nói và tiếp xúc.

Sức khoẻ:Suy nhược cơ thể.

Giai đoạn 2:

Biểu hiện: Ảo giác, tính nhạy cảm chậm, hay nói một mình.

Sức khoẻ:Mất cảm giác, ảnh hưởng đến sắc thái.

Giai đoạn 3:

Biểu hiện: Dần mất trí nhớ, hay quên, điên loạn.

Sức khoẻ:Không ăn, dần dần chết vì đói không thì thần kinh.

Nó đặt cuốn sách xuống bàn. Cầm điện thoại nhấn hàng dãy số.

-“Tôi nghe đây thưa tiểu thư. “-Là bác sĩ riêng của nó. Chuyên về tầm lí – bác sĩ Ánh.

-” Cháu muốn đến nhà bác để tìm hiểu về căn bệnh X. Khi nào bác rãnh? ”

-” Nếu giờ người rãnh. ”

-” Được. 30phút sau cháu có mặt. ”

Nói rồi, nó vào phòng tắm sữa soạn. 20phút sau nó với áo Bull cùng quần rin đến bó sát làm nó trở thành một tiểu thư bình thường nhưng không hề bình thường.

Nó vừa ra ngoài, đúng lúc Mỹ Linh với quần sọt cùng điện thoại trên tay nhắn tin mê mẫn với hắn.

-“Hêy…. “-Nhỏ đứng trước cổng vẫy vẫy tay với thằng Bê đang chăm sóc mấy lộ xương rồng ở cửa sổ.

Hắn nhếch nữa mỏi nhìn nhỏ. Hắn thì nghĩ nhỏ Bê trong khi nhỏ lúc nào cũng xem hắn là Bê. Rốt cuộc là hai đứa Bê chơi với nhau.

-“Chuyện gì vậy?”-Hắn vẫn chăm chú vào mấy lọ xương rồng.

-“Đi chơi.”-Nhỏ chống nạnh dưới nhà vọng lên.

-“Chơi gì?”-Hắn dừng hành động nhếch môi nói chuyện.

-“Thì cứ đi đi.”

-“Thế đợi tao một tí.”-Hắn đặt bình tưới cây xuống rồi vào phòng sữa soạn.

Năm phút sau xuất hiện với bộ đồ giản dị,quần sọt đen,áo thun tím nhẹ nhàng với chiếc xe đạp hằng ngày. Nhỏ khúc khích cười tủm tỉm rồi dọt lên xe,ngồi phía sau hắn hối đi.

-“Xi….có ai lại thấy hai thằng con trai đi chơi với nhau không nhỉ?”-Hắn nhếch nữa môi đạp xe.

-“Nếu không muốn,mày về mặc váy rồi đi chơi.”

Kít.

Câu nói của nhỏ làm hắn sốc mấy phần kít xe không kịp đang xuống dốc,thăng bằng mất bay thẳng vô tiệm ăn hàng nhẹ bình dân.

-“Mày muốn chết đấy hả thằng chó”-Hắn nổi quạu.

Nhưng nhỏ chẳng màn đến bản mặt hắn,nhảy xuống xe ngước lên bảng hiệu cười tít mắt.

-“Tới nơi rồi.”-Nhỏ đến huých huých tay hắn-“Cất xe rồi vào ăn.”

Hắn tròn mắt nhìn nhỏ một hồi mới cất xe vào. Thì ra là đi ăn,làm hắn tưởng nhỏ dắt hắn đi đên chân trời góc biển nào. Tự hỏi xem có nơi nào chứa mấy thằng điên mà Bê như nhỏ không? Ngoại trừ Hoàng Thục Anh…tao chẳng muốn đi với ai cả.

…………………………………………………………………..

Nó bắt xe buýt xuống trạm,đi bộ một quãng đường để đến nhà bác sĩ Ánh. Từ xa,một chiếc xe Benz đi chậm chậm sau lưng nó. Nó không hề hay biết vẫn ung dung đi ào nhà bác sĩ.

-“Chào bác.”-Nó cúi đầu lễ phép với người phụ nữ khá già kia.

-“Chào tiểu thư.”

-“Bác cứ xưng với cháu như người bình thường.”-Nó cười dịu dàng,
-“Vậy tôi không phiền. Cháu vào nhà,tôi pha cà phê.”

-“Vâng.”

Nó nhẹ nhàng ngồi xuống ghế salon giữa căn phòng khá rộng nhưng gọi là chật đối với nhà mình. Xung quanh là những chậu cây nhỏ với những cuốn sách.

-“Bác vẫn sống độc thân vậy ạ?”

-“Vâng. Tôi không thích có chồng.”-Người phụ nữ ngồi đối diện nó.-“Tôi đã xin một bé gái và một bé trai để nuôi.”

-“Không thích có chồng của bác thật thú vị.”-Nó nhận lấy cafe uống chậm chạp.

-“Vào vấn đề luôn. Về chứng bệnh X,đã nhiều năm rồi. Cháu đã ngừng tìm ra phương pháp chữa trị căn bệnh ấy. Sao hôm nay lại tìm lại?”

-“Cháu muốn hoàn thành công việc mà lúc trước còn bỏ dở.”-Nó khẽ cười nhạt.

-“Tôi được biết bạn của cháu đã mất vì căn bệnh này. Vậy giờ ai đang mắc bệnh sao?”

-“Vâng ạ.”

-“Khá nghiêm trọng chứ?”

-“Giai đoạn 3 rồi. Cháu e rằng chỉ khắc phục tạm thời. Còn chữa trị có lẽ khó hết.”

-“Nếu là gia đoạn ba thì khả năng hết bệnh chỉ có 20%”

……………………………………………………………..

Nhỏ với hắn chọn một bàn cuối quán ngồi. Mặt hắn lại nhăn lên như khỉ ăn ớt.

-“Này sao cái mặt cứ như bà chèn vậy.”-Nhỏ gọi thực đơn với phụ vụ loay hoay hỏi hắn vài câu.

Trong khi xem các món thì phục vụ cứ đảo mắt nhìn sang nhỏ với hắn. Hai mỹ nam trước mắt,ngại gì mà không ngắm. hắn cảm nhận có ánh mắt mê trai cứ đắm đuối say mê nhìn mình. Biết ngay là phục vụ nếu là Khắc Dương thì xảy ra tình yêu đam mỹ à. Ôi đáng sợ.

-“Hừ…”-Hắn lườm lạnh làm phục vụ trở về tư thế nhân viên.

-“He he..chị lấy món này,món này,cả món này và món này nữa”-Nhỏ chỉ tay liên tục vào menu làm hắn quấn agf nhìn điên đảo. Lập tức mấy món dược đưa lên bàn. Nhỏ chắp môi ngửi làm hắn thấy nét đáng yêu bật cười nhưng chỉ một tí.

-“Trai gì ăn như hạm vậy mày. Ăn lấy phân à?”-Hắn quát.

-“Ừ.”-Nhỏ nhai chu mồm nhìn hắn trông ăn rất ngon.

-“Mày..”-Hắn cứng họng nhìn hằm hằm nhỏ không thèm đụng đũa.

Nhỏ cười tủm tỉm nhìn hắn,dở giọng ngọt ngào.

-“Anh…ăn đi. Ngon lắm nè.”-Nhỏ cong môi nhai trông bất thèm về phía hắn.

-“Đéo.”

-“Anh ơi…”-Nhỏ đá lông mi nhìn hắn làm hắn phát ói trừng mắt nhìn sang.-“Ăn đi.”

-“Đã bảo là không ăn rồi mà.”-Hắn quát lên cũng là lúc mồm to kia được nó cho vào mồm miếng thịt vừa được nướng thơm ngây ngất.

Hăn buộc miệng nhai ngoằn nghiến,rõ cảm thấy vị ngon của bình dân,nở nụ cười khẩy với nhỏ.

-“Hehe ngon mà hê.”-Nhỏ cười tít mắt khiến hắn giật đỏ mặt.

-“À…ừ..”-Hắn gãi đầu bụm môi nhìn sang nơi khác. Chuyện gì thế này?

….

Nó bước ra với bác sĩ Ánh. Miệng nở nụ cười chào rồ quay lưng đi bộ ra về. Từ xa,chiếc xe Benz có vẻ đã đợi khá lâu. Chuyển bánh đi chậm theo sau nó.

Ở bên kia đường,hắn với nhỏ chén xong mâm hàng kia rồi tủng tẳng đạp xe. Lần này là nhỏ dốc toàn bộ sức lực đạp hồng hộc chở con heo ở sau.

-“Sao…mày…ăn ít…mà nặng thế?”-Nhỏ khó khăn hỏi.

-“Im mồm.”-Hắn lên mặt quát.-“Nếu mày không quên ví ở nhà và để tao trả tiền trong khi mày rủ tao đi ăn mà mồm mày ăn nhiều thế thì tao đã phải chở con voi như mày rồi.”

Nhỏ bỏ mặc lời nói hắn qua một bên,kít gấp làm hắn tông vào yên xe đau bụng trườn ườn. Tính quát cho một trận thì nhỏ bỏ của chạy lấy người,nhìn sang bên kia đường. Thấy nó đang đi bộ gọi to.

-“Chị Anh…”

Nó nghe giọng quen quay sang thấy hắn và nhỏ bên kia đường,bật cười.

-“Sang đây đi chung với bọn em.”-Nhỏ gọi to. Tiện thể bỏ được cái trọng trách nặng nề kia là chở một con heo đực về nhà.

Nó gật đầu nhìn đường rồi đi sang. Nhanh chóng,chiếc xe Benz bám nó suốt buổi bắt được thời cơ lái nhanh với tốc độ bàn thờ chạy đến.

Nó đi đến không để ý trong khi nhỏ đã thấy chiếc xe ấy đang đâm đến,mắt tròn mồm há chân chạy hét lên làm hắn đang suýt xoa quay sang nhìn nó.

-“Chị…”

-“Thục Anh..coi chừng.”-Hắn đúng lúc cũng chạy theo nhỏ.

Nó quay sang,không biết phản ứng gì,chân run rẩy đứng im mặc cho xe cứ lao đến mình,tay dơ lên che mặt lại.

ẦM.

P/S: cảm ơn mấy bạn đã ủng hộ tr Pu nếu có time ghé đến tập tr đầu tay Pu vs nhé ^^ “Ai mới là con trai?”