Chương 31 – Thân tình lâu năm

Sau khi chuyên mục Trần Dương mười năm phát triển được phát hành không bao lâu thì Tiếu Diệc Trần thông báo trước báo giới cùng Tương Dao ly hôn, đồng thời lúc đó cổ phiếu của Trần Dương liên tục giảm. Đồng Yên không hiểu lắm về thị trường chứng khoán, nhưng tin tức kia quá lớn khiến mọi người đều chú ý đến. Cô muốn không biết cũng khó khăn do mỗi ngày ở trong phòng làm việc, câu nói cô nghe được nhiều nhất là:

“Trần Dương lại một mảnh xanh nha.”

Đồng Yên không biết thị trường chứng khoán sụt giảm mạnh thì sẽ ảnh hưởng đến Trần Dương bao nhiêu, nhưng rõ ràng là cuộc sống bây giờ của Tiếu Diệc Trần vô cùng không tốt. Trong lòng cô không phải không lo lắng, mấy lần cô cầm lấy điện thoại nhưng không hề gọi vào số điện thoại kia. Cô không biết phải an ủi anh như thế nào, cũng không biết lấy tư cách gì để mà đi an ủi anh.

Mấy buổi tối gần đây Lăng Khiên tới nhà cô cũng rất muộn, hơn nữa còn là bộ dáng mệt mỏi kiệt sức. Hai người cơ hồ không nói chuyện gì với nhau. Có đôi khi buổi tối cô tỉnh lại, phát hiện người nằm bên cạnh mình đang nhíu chặt chân mày, ngủ cũng không hề yên ổn. Cô cảm giác rằng, cổ phiếu của Trần Dương sụt giảm có liên quan tới Lăng Khiên. Cô không có căn cứ nào cả, chỉ là do trực giác.Cô quyết định tìm thời gian thật tốt cùng anh nói chuyện một lần.

Lần đầu tiên nhận được điện thoại trong nhà, hơn nữa còn khó tin hơn chính là điện thoại của ba cô.

Buổi tối, Đồng Yên vừa thu dọn xong bát đũa, điện thoại di động lại vang lên. Cô nhìn số điện thoại trên màn hình thì kinh ngạc vô cùng, sau một lúc mới nhấn nút nghe.

“Alo?” Giọng cô rất thấp, rất thận trọng.

“Yên Yên, là ba.” Giọng của ba Đồng Yên có chút tang thương.

Đồng Yên trong lòng run lên một cái, hốc mắt lập tức đỏ. Kể từ lễ đính hôn năm đó, ba đã thật lâu không có tâm tình hòa khí như vậy nói chuyện với cô.

“Ba, thân thể ba dạo này có tốt không? Mẹ dạo này thế nào ạ?”

“Ba mẹ vẫn khỏe, còn con thì sao? Trời rất lạnh, có bị cảm mạo hay không? Khi còn bé con rất dễ dàng bị cảm và sốt. Con luôn luôn phải mang thuốc bên người.”

Đồng Yên không thể khống chế được nước mắt, cô nghẹn ngào: “Ba, con rất nhớ hai người.”

“Khi nào công việc của con không bận thì trở về thăm ba mẹ.”

Đồng Yên cảm thấy mọi tình cảm trên thế gian này rất dễ dàng phải nhạt, duy chỉ có tình thân vĩnh viễn không bao giờ thay đổi. Bất kể trải qua những chuyện gì, cũng không quản khoảng cách xa xôi, tình cảm máu mủ vĩnh viễn là tình cảm nồng hậu nhất.

“Vâng. Tuần sau con sẽ xin nghỉ phép trở về thăm hai người.”

Đồng cha đáp một tiếng, sau đó trầm mặc một chút mở miệng: “Yên Yên à, hôm nay Tiếu Diệc Trân tới gặp ba mẹ. Cậu ta nói rất nhiều, ba và mẹ con phát hiện đứa trẻ này thực sự rất yêu con. Ba với mẹ con cũng biết con vẫn một mình chờ nó. Hiện tại nó đã cùng với Tương Dao ly hôn, nếu như các con muốn ở chung một chỗ thì ba mẹ cũng không phản đối đâu.”

Đồng Yên sửng sốt, theo bản năng phản bác: “Ba, con đã không còn yêu anh ta nữa rồi. Con đã yêu người khác rồi.”

Đồng ba tựa hồ một chút cũng không khiếp sợ: “Là tên tiểu tử nhà Lăng gia kia phải không? Diệc Trần có nói rằng tên đó đã dùng những nợ cũ của ba để uy hiếp con phải ở cùng một chỗ với nó. Yên Yên, ba đã làm liên lụy đến con. Thiện ác có báo, ba ban đầu là làm không đúng, còn nó có người nhà làm luật. Nếu như bọn họ còn muốn truy cứu trách nhiệm thì ba sẽ tiếp tục đấu với bọn họ, chỉ cần con có thể hạnh phúc.”