Chương 31: Thiên Địa Vô Cực

Do trong một ngày liên tục tiến hành mấy trận tỷ đấu, giờ đây sắc trời đã tối, nên Thiên Nhất chân nhân tuyên bố thi đấu hôm nay kết thúc, ngày mai sẽ tiếp tục vòng thi đấu tứ cường. Vì vậy nên các đại phong chủ liền dẫn đệ tử của mình ào ào ngự kiếm bay đi.

Dưới sự an bài của Thiên Phong chân nhân, không ai đến quấy nhiễu Lục Mộng Thần, qua một đêm nghỉ ngơi, hắn đã khôi phục toàn bộ thể lực.

Sáng hôm sau, trên quảng trường Phong Thần lại tụ tập vô số đệ tử, mọi người đều hết sức kỳ vọng vào những cuộc thi đấu của tứ cường. Có điều, ai nấy đều thấy trận đấu giữa Diệu Nhiên với Bạch Lạc Sinh là khả quan nhất, vì thực lực đã biểu lộ của hai người này đều khiến mọi người cảm thấy chấn động. Còn đối với Lục Mộng Thần thì chẳng mấy ai cho là có triển vọng, vì hắn chỉ mới đạt được tầng thứ sáu của Tinh Tiên thần công, còn ba người kia thì đều đã đạt đến tầng thứ bảy.

nl.Tuy nhiên, Thiên Nhất chân nhân và Thiên Phong chân nhân lại rất tin tưởng vào Lục Mộng Thần. Vì bí mật đó ở trong lòng bọn họ đã mang tính chất quyết định rất sâu sắc.kien

Lục Mộng Thần đứng trên lôi đài, nhìn về phía Giang Sơn sư huynh, trên mặt hơi lộ ra nét cười. Hắn hiểu rõ thực lực của bản thân, nếu muốn chiến thắng Giang Sơn sư huynh, thì mình nhất định phải đột phá đến tầng thứ bảy Tinh Tiên thần công. Thế nhưng làm thế nào mới có thể đột phá đây?

Giang Sơn im lặng nhìn vị tiểu sư đệ trẻ tuổi này, trong lòng không dám khinh thường hắn chút nào. Tiểu sư đệ này chỉ tốn vẻn vẹn chưa đến ba mươi năm mà đã đạt đến tầng thứ sáu của Tinh Tiên thần công, có thể nói là đệ tử tiến bộ nhanh nhất của Phong Thần Tông. Dù rằng hắn chỉ mới đạt đến tầng thứ sáu của Tinh Tiên thần công, nhưng từ trận đấu giữa hắn và Vân Hải, chiêu Đại Tuyết Phân Phi đó có thể vận dụng đến hóa cảnh như thế, thì đúng là không thể tưởng tượng nổi.

Diệu Thủy ở trên đài khẽ hỏi Diệu Nhiên: “Sư tỷ, tỷ xem trận này Mộng Thần sư đệ có thể thắng được không?” Diệu Nhiên hừ lạnh một tiếng, nói: “Nếu hắn muốn thắng Giang Sơn, trừ phi là có thể đột phá đến tầng thứ bảy của Tinh Tiên thần công, nếu không, căn bản là không có khả năng chiến thắng.” Diệu Nhiên nói xong thì “ồ” lên một tiếng, không nói thêm nữa, chỉ chăm chú quan sát biến hóa trên lôi đài.

Lục Mộng Thần đã bắt đầu giao thủ với Giang Sơn. Chênh lệch một cấp bậc quả thật là khác biệt một trời một vực. Dưới thế công lanh lẹ của Giang Sơn, Lục Mộng Thần phải liên tiếp thoái lui. Trên người hắn đã trúng vài kiếm quang, lờ mờ có máu tươi thấm qua lớp y phục. Lục Mộng Thần hiện giờ thật sự có nổi khổ nói không ra lời, hắn chuẩn bị thi triển một thức Mộng Chi Sơ Thủy đó.

Giang Sơn dường như không cho hắn cơ hội, lúc này gã vọt lên cao, bảo kiếm trong tay nhẹ nhàng vẫy một cái, vô số hoa tuyết trắng tinh nhỏ xíu từ mũi kiếm bay xuống, xen lẫn với lực âm nhu không gì sánh được, công về phía Lục Mộng Thần. Đây chính là đệ lục thức Phong Thần kiếm quyết, Đại Tuyết Phân Phi. Được thi triển với tầng thứ bảy Tinh Tiên thần công, hoa tuyết trở nên rất nhỏ, rất mềm mại, giống như những con bướm vừa mới phá kén chui ra, bay lượn tung tăng trong không trung.

Lục Mộng Thần lúc này đã vô pháp tránh né, hắn cũng thi triển một thức Đại Tuyết Phân Phi, kiếm chiêu giống như khi giao đấu với Vân Hải. Hắn khua ra vô vàn băng tinh, bồng bềnh lên xuống trong không trung, cuốn đi tất cả hoa tuyết của đối phương.