Chương 31 – Tình thế chuyển âm

“Ân Sinh, nếu không… Em vẫn là đừng đi”. Anh nhìn tôi do dự.

“Ngày xem xét tư pháp quan trọng sao em có thể không đi, dù sao anh Chu thoát khỏi tình trạng thực vật, luật sư đã nói có tệ hơn nữa cũng chỉ dừng lại ở tàn tật cấp độ ba, xem xét là việc tốt, sớm làm xong sớm thoát khỏi”. Tôi kiễng chân, sửa lại cổ áo cho anh, tôi không cho lời anh nói là đúng.

“Vạn nhất có chuyện phức tạp”.

“Bác sĩ đầy ra đó, có thể có cái vạn nhất gì?”. Tôi lùi hai bước nhìn anh, hài lòng với thành quả của mình, cầm túi xách ra cửa, hướng về phía người trong phòng. “Đi thôi thím Trần, thật là, mỗi khi càm ràm là càm ràm không dứt, nhanh lên nhanh lên, đừng để người ta chờ”.

“Rồi rồi rồi, không nói nữa, cùng đi”. Trần Dũng chẳng bao giờ để ý tôi chế nhạo, ngoan ngoãn đáp ứng, cầm khăn quàng cổ bước tới thong thả cẩn thận quấn lên cổ cho tôi, động tác nhẹ nhàng, sóng mắt chuyên chú như gió nhẹ đầu xuân, mưa phùn mùa hạ.

“Bên ngoài lạnh lẽo, mặc ấm một chút”. Lời nói ấm áp phà ra, nóng hừng hực bao phủ lấy tôi, tôi muốn say. Đứng ở cửa, ngón tay thon dài của anh chỉnh sửa khăn cho tôi, vén tóc tôi, lòng tôi như có hũ rượu sóng sánh sắc vàng, một lúc lâu sau, tôi xoay người kéo anh ra ngoài, khẽ dụi vào bờ vai anh chậm rãi cười.

Chồng tôi, anh rất dịu dàng, tôi không biết phải chống đỡ thế nào.

Trên đường đi đến trạm xe bus, chẳng ai nói gì, chỉ cần tiếp xúc ở cánh tay đã muốn làm người ta thỏa mãn lắm rồi, thậm chí tôi còn nghĩ thầm : nếu anh cứ ôm tôi đi thế này mãi, thì đi đến chân trời góc biển tôi cũng đi. Tôi biết là tôi như vậy thật chẳng có chút tiền đồ nào, nhưng đủ loại gian nan vất vả đã sớm phá vỡ lối suy nghĩ hình thức của tôi, tuy sự kiện tai nạn xe cộ này vẫn là tảng đá đè nặng trong lòng nhưng cảm giác hạnh phúc đã trở lại, tình yêu đã trở lại, chỉ kém hai chúng tôi còn chưa quỳ xuống cảm tạ ngọc hoàng, Phật tổ, Jesus, thánh mẫu…

Mỗi ngày đều rất cao hứng, áp chế không được nụ cười nở như hoa trên vách núi, cỏ kiên cường mọc trên cát bất chấp điều kiện có khắc nghiệt đến đâu, kinh sương chịu tuyết lại càng xanh tốt hơn, càng vươn cao hơn. Giống như tâm trạng của tôi lúc này, đáng lẽ nên lo sợ nhưng tôi không bao giờ sợ hãi nữa, đáng lẽ nên khổ sở nhưng tôi càng không thấy khổ sở, chẳng ai có thể nói ra cụ thể rằng tai họa lần này làm chúng tôi hiểu ra tư vị chia ly còn hơn tất cả khổ sở trên đời, chỉ cần ở bên nhau, mỗi giây mỗi phút đều là hạnh phúc.

Vận khí chuyển biến bù lại việc Trần Dũng phải vào tù, hơn hai tháng nay sống trong khốn cảnh chúng tôi vẫn rạng rỡ như ánh mặt trời, sự tình đều thuận lợi, ngày qua trở nên thư sướng, tin tức tốt cứ đến liên tục. Đầu tiên, Lượng Lượng xuất viện, Trần Dũng cho cậu ấy năm vạn tệ về nhà dưỡng thương, trước lúc đi cậu ấy còn vẫy tay chào chúng tôi rất vui vẻ, nói rằng vị trí trong nhà hàng hãy cứ giữ lại cho cậu ấy, chờ điều trị tốt rồi, cậu ấy còn muốn trở về giúp đỡ Trần Dũng kinh doanh.

Tiếp theo là tin tức Chu Phú Xương tỉnh, tuy rằng chưa thể nói hay đi đứng, nhưng đã có thể đảo mắt, có thể tự ăn cơm, nhìn thấy người nhà còn khóc, bác sĩ nói đây đều là chuyển biến tốt, cứ theo tình hình này rất nhanh anh ta có thể ra khỏi bệnh viện tư đắt đỏ này và chuyển đến trung tâm phục hồi chức năng.