Chương 31 – Xa cách

Sắc trời đã ngả về tối. Chiếc xe lướt đi vun vút, ánh đèn đường sáng rực lướt qua, chiếu lên khuôn mặt điển trai đang ngồi trong xe, khiến cho sắc mặt trở nên bừng sáng một cách bất định. Dung Nham mím chặt môi, tối ngày hôm qua, cũng vào thời gian này, anh đang ôm cô trong lòng, mặc cho cô ngủ ngon lành, một cảm giác ấm áp không thể nói thành lời ngập tràn trong lồng ngực. Khi ấy anh thầm nghĩ, chỉ cần được như thế này cho đến mãi mãi sau này thì thật tuyệt biết bao. Mãi mãi về sau… Khóe môi Dung Nham hiện lên một nụ cười chua chat, từ khi nào anh đã trở thành một kẻ ấu trĩ đến đáng chết như vậy chứ?

Về đến nhà, Dung Nham không kiềm chế được bản thân, dùng lực đẩy mạnh cánh cửa. Diệp Mộc cũng vừa về đến nơi, đang ngồi ở hành lang dẫn vào phòng khách, vừa thay xong giày nhưng vẫn chưa đứng lên, ngồi ngẩn ra, không biết đang nghĩ ngợi điều gì. Tiếng mở cửa làm cô giật mình, tròn mắt. Ngọn lửa đang bừng bừng trong lòng Dung Nham ngay lập tức bị ánh mắt long lanh dập tắt.

“Anh… về rồi à?” Diệp Mộc lắp bắp hỏi, nhặt chiếc điện thoại khi nãy bị anh làm giật mình mà đánh rơi lên, màn hình bật sáng, hiện lên một cuộc gọi vừa kết thúc. Dung Nham liếc mắt nhìn thời gian của cuộc gọi, gằn giọng hỏi: “Em nói chuyện điện thoại với ai vậy?” Sự lạnh lùng của anh khiến cho Diệp Mộc cảm thấy xa lạ, trả lời chẳng nghĩ ngợi gì: “Lê Cận Thần”. Dung Nham im lặng, Diệp Mộc cúi xuống.

Căn phòng tĩnh mịch, chỉ còn lại tiếng thở dài của hai con người. Rất lâu sau, Dung Nham mỉm cười, nói: “Em cúi đầu làm gì, anh có nói gì đâu”. Diệp Mộc nghe anh nói như vậy, càng cảm thấy buồn hơn, chớp chớp mắt vẻ buồn bã: “Em xin lỗi, là lỗi của em.”

“Sai ở đâu?”

“Lẽ ra em phải nói cho Trương Lâm xóa cái clip đó đi”. Nụ cười của Dung Nham giảm đi vài phần, nhẹ nhàng “ồ” một tiếng. Diệp Mộc cắn cắn môi, giọng nhỏ hơn: “Còn cả Lê Cận Thần nữa…”

Dung Nham không để cho cô nói tiếp, ngồi lên chiếc tủ giày bên cạnh, cùng cô nhìn bức tường trắng trước mắt, giọng nói đều đều không nghe ra được đó là cảm xúc gì: “Diệp Mộc, em có biết khi nãy, lúc anh về nhà, mẹ đã mắng mỏ anh trước mặt ai không? Là phó giám đốc Lê của công ty em, mẹ anh gọi cô ấy đến để hỏi về chuyện cái clip. Khi anh và em chưa đến với nhau anh đã từng nói với em, cô ấy có thể là đối tượng kết hôn của anh. Khi ấy anh đã rất thích em, vì thế nói cho em nghe cũng là nói cho bản thân mình nghe, anh cố tình nói nghiêm trọng một chút. Thật ra anh và cô ấy không có gì thân mật lắm. Sau khi chúng mình yêu nhau, anh và cô hoàn toàn không có gì. Nhưng mẹ anh từ trước đến nay rất thích cô ấy. Lúc đầu anh nghĩ cũng chẳng có vấn đề gì, đợi chúng mình ổn định, anh sẽ đưa em về nhà, mẹ anh là một người rất dễ gần, bà ấy sẽ thích em.”

Dung Nham nói không nhanh không chậm, ung dung, điềm tĩnh. Sắc mặt Diệp Mộc cùng lúc càng trắng bệch, anh nói xong, cô muốn òa lên khóc. Nhưng sự buồn bã ấy không giống như những lần bị mắng trước đây, một sự tức giận kìm nén trong lục phủ ngũ tạng, một cảm giác đau không thể nói rõ ràng bằng lời.

“Kết quả là anh chưa kịp giới thiệu em cho bà ấy thì em đã xuất hiện một cách long trọng như vậy. Ừm, lần này em đã gây ấn tượng rất sâu sắc cho bà mẹ chồng tương lai của em rồi đấy, chúc mừng”. Dung Nham đưa tay xoa xoa mái tóc cô, chẳng buồn cởi giày, bước thẳng vào trong, “bang” một tiếng, đóng sập cánh cửa phòng khách.