Chương 31 – Xe điên

– Tớ đã sai gì sao ?

Đông Vy sững sờ, bàn tay chìa ra còn khựng lại trong không trung. Côthấy đau, thấy mình bị xúc phạm ghê gớm. Cô nhìn sâu vào mắt hí của bạnmập, mong một lời giải thích . Chưa bao giờ, cô thấy người bạn này lạixa lạ đến thế …

– Tớ xin lỗi , xin lỗi cậu nhé chuột nhắt !

Tuệ Anh luống cuống đứng dậy, xoa nhẹ bờ má đỏ rát của cô gái nhỏ và khóc thút thít.

– Xin lỗi cậu, tớ không cố ý !

Đông Vy đẩy cô bạn ra vì đau , cảm giác tiêu cực đã biến thành lúng túng với sự sướt mướt của cô bạn.

– Hic. Đánh tớ mà cậu lại khóc là sao ?

– Xin lỗi cậu. Tớ căng thẳng quá. Tớ muốn giảm cân thật nhanh, tớ muốn lấy danh hiệu hoa khôi từ Thanh Ngân !

Cô gái nhỏ lau nước mắt cho bạn mập, thoáng giật mình vì đôi đồng tửđen láy . Cô có một linh cảm rất lạ … hình như Tuệ Anh là người đáng sợ .

– Tớ không sao đâu ! Thế có chạy tiếp không ?

Tuệ Anh lắc đầu lia lịa, cô muốn về nhà để bình tâm lại. Lúc cô nhảy lên xe bus còn nhắc Đông Vy phải ngủ sớm.

Chẳng hiểu sao, cô gái nhỏ lại thấy lời dặn dò của bạn không còn thànhthật nữa. Cái bạt tai ấy không chỉ hằn lại mỗi năm ngón tay, mà còn cảnh báo cô gái nhỏ rằng … ai rồi cũng có thể làm cô bị thương !

Với tâm trạng nặng nề, Đông Vy cứ đứng mãi trên vỉa hè, dáng nhỏ bé ẩn lấp trong đêm.

Muốn đi nhưng ngoài nhà ven hồ ra thì đôi chân cô không bước được tới đâu nữa.

Cô nhớ căn nhà xưa, có ông ngoại hay ôm cô vào lòng, khen cô xinh đẹpnhư một nàng công chúa. Có bà ngoại thường chăm chuốt mái tóc dày củacô, cột túm chúng lại thành hai nhúm tóc lí lắc. Có mẹ, tuy ít nói nhưng cho cô một tình yêu vô hạn.

Ngày cô thế chấp căn nhà là ngày cô có khoảng trống mãi không bù lấp được, cô như mất đi một mảnh trời riêng …

Cô gái nhỏ theo chuyến bus đêm đi sâu vào thành phố. Cô sẽ thăm lại ngôi nhà cũ .

Đông Vy rẽ vào một khu phố sâu hun hút nhưng quen thuộc, cô bắt đầu đếm.

Nào, căn nhà thứ năm tính từ cột điện sang.

Đông Vy lao nhanh tới bấm chuông, rất nhanh như thể đó vẫn còn là nhàcô . Niềm xúc động và vui tới nghẹt thở làm cô gái nhỏ hét giữa khuya.Căn nhà vẫn thế , không có gì thay đổi !

Một người phụ nữ đứng trước mặt cô, qua cánh cổng sắt, cô thấy tóc bà ta đã muốn dựng ngược .

– Điên à ? Nửa đêm nửa hôm còn đứng đó làm gì ?

– Cháu là chủ căn nhà này !

Người phụ nữ trợn tròn mắt, há miệng quát :

– Bị điên à !

Đông Vy cười hì hì, giải thích kỹ hơn.

– Nhà cháu thật mà ! Bác thuê lại của bác Tân phải không ạ ? Bác ấy giữ hộ cháu thôi.

Câu trả lời của người phụ nữ như ném cô gái nhỏ vào hang động sâu thẳm , đau đớn.

– À, ông Tân bán nhà này cho bên đây ! Ông ta cũng chuyển đi luôn rồi !

Sợ trí nhớ bị sai trật , cô gái nhỏ lục tung hết balô, sách vở , quần áo …

Thật kỳ lạ ! Tờ giấy mà cô ghi sẵn địa chỉ nhà cũ đã biến mất.

***

Sáng tinh mơ. Có cô gái nhỏ đứng run dưới tán cây cổ thụ. Giữa cái lành lạnh của ban mai, cô lặng im nhìn cánh cổng bọc vàng kim hào nhoáng.

Cô chờ thầy giám thị để xin nghỉ làm. Cô không muốn nhận tiền quá nhiều so với công sức mình bỏ ra. Cô sẽ tự kiếm việc riêng và góp tiền trảMinh Quý.