Chương 312: Lên núi

Dương Thu Trì thu thập các khí tài kiểm nghiệm, mở cửa bước ra, Tống Vân Nhi, Tống Tình và có cả nha đầu xinh Hồng Lăng đều ngôi ở cửa chờ.

Dương Thu Trì hơi hiếu kỳ: “Ba người làm cái gì vậy? Không chịu đi ngủ ngồi ở đó làm gì?”

Tống Tình yếu ớt đáp: “Ngủ không được.”

“Đúng a, trời nóng quá, dường như sắp mưa, đúng không nhị phu nhân?” Hồng Lăng khôn khéo nói.

Tống Vân Nhi trợn mắt nhìn hai người: “Quanh co làm cái gì? Chẳng phải ông không trở về, hai người ngủ không được hay sao? Còn cái gì là khí trời này nọ nữa!”

“Hắc hắc,” Dưong Thu Trì cười, nói với Tống Vân Nhi: “Vân nhi, còn muội thì sao? Nêu như muội thấy khí trời không nóng bức, sao không chịu về ngủ mà ngồi đây làm gì?”

“Muội? Muội không có chuyện gì làm, tùy tiện đi đó đi đây, thấy hai người họ ở đây, liền tới xem coi thế nào ấy mà.”

Tống Tình cười trêu: “Nói hoang! Hồng Lăng và ta đến thì muội đã ở đây rồi, hi hi.”

Tống Vân Nhi trừng mắt nhìn họ xong, quay lại chuyển đề tài: “Ài! Huynh kiểm cái đầu búa quỷ gì đó, kiểm được ra chưa vậy?”

Dương Thu Trì lắc đầu ỉu xìu: “Tra mới được phân nửa, vẫn chưa phát hiện ra cái khả nghi nào.”

Tống Vân Nhi an ủi hắn một hồi, bấy giờ cũng đã vào canh ba, bèn cáo từ về phòng ngủ.

Hôm sau sau khi sạc điện đến trưa, pin có thể miễn cưỡng dùng, Dương Thu Trì bèn dùng hết thời gian buổi chiều và buổi tối kiểm tra hết các búa còn lại, nhưng vẫn không tìm được cái búa nào có dấu vết phù hợp với vết để lại trên xích bị chặt.

Thời gian hai ngày coi như bỏ phí, kiểm tra mấy chục cái búa rồi mà chẳng có phát hiện gì, khiến Dương Thu Trì rất buồn nản. Khổ thì hắn không sợ, chỉ sợ không có hiệu quả. Chẳng lẽ hắn có gì sai sót trong lúc kiểm tra? Không thể nào, Dương Thu Trì trước giờ vốn rất cẩn thận và nghiêm túc trong kiểm nghiệm, chẳng hề bỏ ra điểm khả nghi nhỏ nào: Trong mấy trăm dấu vết chặt chém hắn vừa kiểm tra xong đó, đừng nói gì dấu vết giống nhau, ngay cả những thứ tương tự cũng không có.

Nguyên nhân gì đây? Chẳng lẽ hắn tìm sai vị trí chặt? Bộ vị tiếp xúc vào khi chặt chưa được kiểm nghiệm qua? Không thể nào, hắn tiến hành từng cái một, chỉ cần có bất kỳ vết quăn hay vết mẻ thì hắn đều không hề bỏ qua.

Nhưng mà, cho dù cẩn thận phi thường, Dương Thu Trì vẫn còn chưa tìm được hung khí chặt xích sắt kia. Chẳng lẽ hung khí chân chánh chưa lấy được, hay là hung khí căn bản không phải là búa?

Không phải là búa, không phải là dao phay, thì là cái gì? Dương Thu Trì nghĩ không ra, manh mối đã đứt, làm sao tiếp tục đây?

Đêm ấy Tống Tình hầu hạ, Hồng Lăng phục thị Dương Thu Trì xong, chờ cho Tống Tình cởi y phục lên giường xong thì tắt đèn ra phòng ngoài ngủ.

Dương Thu Trì nằm trên giường không buồn ngủ chút nào. Con người hắn là vậy, một khi có tâm sự thì ngủ không được.

Tống Tình lo Dương Thu Trì bị bệnh, dùng tay sờ trán hắn, rồi sờ trán mình, thấy nhiệt độ không có gì dị thường, bèn ngạc nhiên hỏi: “Đang nghĩ gì?”

“Nghĩ về án. Ngày nào còn chưa tra ra chân hung, ngày ấy lòng ta vẫn như treo trên ngọn cây vậy.”

“Đùng nghĩ nữa. Ngày mai chúng ta lên Âm Linh sơn chơi một ngày cho thoải mái, được không? Thiếp thấy chàng mấy ngày nay phá án thật là khổ, cần nhín chút thời gian thả lỏng một chút biết đâu là có linh cảm thì sao! Hơn nữa, chàng cả ngày lo công vụ, không lý đến người ta, người ta suốt ngày bị nhốt trong nha môn, buồn muốn chết à!”