Chương 312: Trời sập thì đã có người gánh vác

Hắc miêu nhẹ nhàng nhảy lên tòa tháp, tính phản hồi theo đường cũ. Chỗ nó ngồi hẳn là đường thông đạo song song hướng đến tàn tháp, dù là ra hay vào nhảy vào trong tàn tháp là được.

Đứng ở chỗ tàn tháp nhìn lại, đáy của nó không một chút thay đổi, không chỉ có những gạch, ngói vụn mà còn cả một màn đen tối không ngừng xoáy vào màn đêm.

– Chỉ cần nhảy xuống là có thể dời khỏi chỗ này.

Nhìn thấy màn đêm xoáy ốc, trong lòng Hắc miêu không khỏi có chút bồn chồn…

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, nó vẫn quyết định nhảy xuống. Trận pháp trước mắt này quá mức quỷ dị, tuy nó cũng rất tò mò nhưng cũng không muốn dùng cái mạng của mình để hỏi. Nói rằng mèo thì có 9 cái mạng nhưng trong lòng nó rất rõ nó chỉ đơn giản là có thân mèo trời phú thôi, chứ nó không hề có quan hệ gì với mèo cả. Nếu như thân mèo này mà bị hủy hoại thì nó cũng như xong đời.

Nghĩ đến đây, Hắc miêu không do dự nữa mà nhắm mắt lại nhảy xuống.

Đợi cho chân chắc chắn nó mở mắt ra.

– Không phải chứ.

Sau khi thấy cảnh sắc rõ ràng trước mắt, Hắc miêu không nhịn được hét ầm lên.

Phong cảnh trước mắt là vườn trường quen thuộc, nhưng khi phóng tầm mắt nhìn qua thì trong sân trường A Đại đó không có một bóng người.

Nói cách khác là vừa rồi nó cũng chưa thể dời khỏi trận pháp mà lại về nguyên chỗ cũ.

– Sao có thể như vậy được?

Hắc miêu nghiến răng, nghiến lợi, xoay người nhìn về phía tàn tháp không từ bỏ ý định nhảy lên tàn tháp nó lập tức nhảy xuống.

Lần này nó lấy nguyên yêu bao lấy toàn thân, cố gắng dùng yêu nguyên ngăn cản hơi thở của pháp trận, cuối cùng nó cũng xông ra ngoài trận.

Nhưng điều đáng tiếc là lần này nó cũng không thể thành công.

Một lát sau, nó đứng dưới tàn tháp, ngơ ngẩn nhìn cảnh sắc trước mắt không hề tức giận, sau khi thở dài rốt cục thì cũng không bị kích động nữa.

– Ký lai chi tắc an chi, nếu không rời thì cũng có thể đi xuống dưới.

Hắc miêu mở to hai mắt nhìn về phong cảnh phía xa xa, rồi lẩm bẩm nói:

– Tốt nhất là tìm Mạc Ngôn, trời sập đã có người cao to gánh vác, trận pháp quỷ dị này có lẽ cũng chỉ có tu sĩ mới có thể khám thấu được…

Mạc Ngôn đi vào chỉ sớm hơn nó có mấy phút nhưng lúc trận pháp này rối loạn đã đảo lộn trứ danh. Hắc miêu cũng không cho rằng việc tìm thấy Mạc Ngôn là một điều dễ dàng. Trong thế giới thực cách mà người ra vào cửa thì chỉ cần đẩy cửa là được, tất nhiên là với cửa trong không gian chỉ cần cửa không đổ, phòng không đổ thì không gian cố định là không thể đổi. Nhưng cảnh tượng và cảnh sắc sau cánh cửa khó có thể đo lường được, trước một giây là mùa xuân, nhưng sau khi đi vào một giây đã có thể là mùa đông giá rét. Người đầu tiên đi vào là phương đông nhưng người thứ 2 đi vào sẽ là phương tây. Nếu như không hay ho gì thì có thể người khác bước vào sau đại môn tiêu dao nhìn ngắm phong cảnh mà di vào chỗ có sát khí thì điểm dừng cuối cùng không chừng còn ảnh hưởng đến cả tính mạng.

Tóm lại, tuy Mạc Ngôn vào sớm hợ so với Hắc miêu chỉ có 2 phút nhưng muốn tìm được hắn cũng sẽ vô cùng khó khăn.

Nhưng cái này không làm khó được hắc miêu.

Tuy nó không có cách nhẹ nhàng vận công như Mạc Ngôn để khám phá cảnh tượng trước mắt nhưng nó nhớ rất rõ hơi thở của Mạc Ngôn.