Chương 32

Thấy không khí có phần ngượng ngập, Dương Lam Hàng nhìn nhìn chung quanh, tìm đại một chủ đề, nói: “Điều kiện chỗ này thực sự quá kém.”

“Tuy không thể so sánh với nước ngoài,” Lăng Lăng thận trọng trả lời, “nhưng ở trong nước, điều kiện nghiên cứu khoa học của đại học T đã thuộc loại tốt rồi ạ.”

Dương Lam Hàng nghiêm túc nhìn cô, trên mặt hiện lên vẻ tán thưởng không hề che giấu: “Khi tôi vừa về nước, cảm thấy với điều kiện thí nghiệm của đại học T thì rất khó có được kết quả tốt. Giờ đây tôi phát hiện, so với điều kiện thí nghiệm, có được một sinh viên có khả năng vượt qua mọi hoàn cảnh như em còn quan trọng hơn nhiều.”

“Em…” Lăng Lăng được khen có hơi xấu hổ, bất giác thay đổi tư thế, ngượng ngùng nói: “Còn nhiều sinh viên có ý chí vươn lên, có khả năng chịu gian khổ giỏi hơn em nhiều, chỉ là thầy chưa biết thôi.”

“Lăng Lăng…” Dương Lam Hàng nhìn cô, ánh mắt trở nên sâu thẳm. “Em cảm thấy vất vả sao? Nếu em thấy cực khổ, tôi…”

“Không đâu ạ!” Cô lắc đầu, khẳng khái nói: “Em biết thầy rất tốt với em, em sẽ không làm thầy thất vọng.”

*******************************

Đêm khuya cô tịch, quan hệ giữa người với người nhờ có nỗi cô đơn mà trở nên vi diệu.

Dương Lam Hàng dường như không giống ngày thường, nói rất nhiều thứ, cũng kể nhiều về chuyện học tập của anh ở Mỹ, Lăng Lăng yên lặng nghe. Không hiểu tại sao, cảm giác cùng Dương Lam Hàng bình thản chuyện trò dường như đã từng gặp qua đâu đó trước đây, cách anh nói rất quen thuộc, cũng vô cùng thoải mái. Vì thế, cô rốt cuộc không tự chủ được mà hỏi một vấn đề không nên hỏi.

Khi anh kể đến chuyện tới thăm đại học Harvard của Mỹ, Lăng Lăng ngồi gần một chút, chớp chớp đôi mắt hiếu kỳ: “Thầy có đến Harvard rồi ạ?”

“Đã từng.”

Vẻ mặt cô rất sùng bái. Tất nhiên không phải cô sùng bái Dương Lam Hàng, mà là sùng bái đại học Harvard lẫn những người học ở đó. “Hardvard là trường như thế nào ạ?”

“Em thích Harvard sao?”

“Dạ!” Không những thích, Lăng Lăng nằm mơ cũng muốn đến đó.

Anh tỉ mỉ miêu tả thư viện, giảng đường, căn-tin của Harvard cho cô nghe…

Suy nghĩ của Lăng Lăng theo lời kể của anh mà bay tới nước Mỹ, cô dường như thấy một bóng người ngồi trong thư viện, đọc sách suốt đêm; thấy anh đứng trong giảng đường lưu loát trả lời câu hỏi của giáo sư; còn thấy anh một mình ngồi ăn cơm ở một góc sáng sủa trong căn-tin…

Anh nói: “Thật ra Harvard và MIT gần như chỉ cách nhau một bức tường, nhưng quan niệm nhân văn hoàn toàn khác nhau…”

“MIT cũng ở Massachusetts ạ?” Cô kinh ngạc.

Dương Lam Hàng dở khóc dở cười nhìn cô: “Em không biết chữ M trong MIT có nghĩa là gì à?”

Lăng Lăng vò đầu, hóa ra tên đầy đủ của MIT là Học Viện Công Nghệ Massachusetts.

Mất mặt nữa rồi! Lại bị Dương Lam Hàng khinh bỉ thêm một lần!

Khoan! Như vậy “Vĩnh viễn có xa không” học trường nào? Harvard hay Học viện công nghệ Massachusetts?

Đừng nói anh ấy ở MIT nha?

Đừng nói anh ấy là bạn học của Dương Lam Hàng nha?

Trong lòng Lăng Lăng cảm thấy hơi căng thẳng, rất muốn hỏi Dương Lam Hàng xem có biết anh ấy hay không nhưng không biết mở lời từ đâu.

“Thầy Dương, thầy từ bỏ điều kiện ưu việt như vậy ở nước ngoài để về nước, thầy có thấy hối hận không?” Câu hỏi này cô đã muốn hỏi từ lâu, nhưng chỉ trong đêm tối như thế này cô mới dám mạo muội thốt ra.

“Có hối hận.” Anh ngừng một chút, nói: “Hối hận đã trở về quá muộn!”