Chương 32

Ngày hôm sau sau khi đã cãi nhau với Thẩm Lâm Kỳ một trận, Mạch Nhiên lập tức thu thập đồ đạc rời khỏi Thẩm gia.

Trước khi đi, Anna tỷ nhìn Mạch Nhiên có chút lúng túng không tự nhiên. Mạch Nhiên nghĩ có lẽ Thẩm Lâm Kỳ hẳn là đã nói gì đó với bà, bằng không, với tính cách của bà, chắc chắn sẽ không thể không đề cập đến chuyện mang thai, lại càng không có chuyện không nói một câu nào để giữ cô lại. Trừ phi bà đã biết rõ chân tướng.

Mạch Nhiên nghĩ như vậy cũng tốt, dù sao thì bụng và ngực cũng không giống nhau, ngực có thể nhào nặn ra được, em bé thì có nhào nặn thế nào cũng không thể có. Thay vì đợi đến chín tháng mười ngày sau thất vọng, không có đứa trẻ nào ra đời, chi bằng cho nó sớm siêu sinh đi, ít nhiều bớt thống khổ.

Chỉ là Mạch Nhiên không hiểu vì sao trong lòng cô lại có cảm giác mất mát không thể lý giải. Dường như thân thể đã rời khỏi Thẩm gia, nhưng trái tim đã rơi lại nơi nào trong đó, khiến cô mất hồn mất vía.

Linda đã nhận ra sự khác thường của Mạch Nhiên, hỏi thăm cô.

Mạch Nhiên một lúc lâu mới lấy lại tinh thần, lắc đầu: “Không có việc gì a.”

“Thế nào là không có việc gì.” Linda nghiêm mặt, “Chị hỏi em mấy câu, em mới có phản ứng, đừng nói với chị là em già rồi, thích giác có vấn đề”

“Chị mới già!” Mạch Nhiên trừng mắt liếc Linda : “Tề thiên đại thánh” Tô Lynda, mấy ngày nay em ở nhà suốt đêm học kịch bản, quá mệt mỏi nên mới có thể thất thần như vậy.”

Linda vì bị Mạch Nhiên nhắc đến tuổi tác của mình mà bày ra bộ mặt vô cùng ủy khuất, thế nhưng rất nhanh cô ta ý thức được điều gì, liền hỏi: “Kịch bản? chị nhớ kỹ em hiện tại không có kịch bản phim mới nào.”

“Có mà, sao lại không có?” Mạch Nhiên nói, “Chính là kịch bản của Tưởng Vân Đạt”

Linda há mồm, rất lâu mới phục hồi vẻ khiếp sợ: “Không được! Em…em muốn tham gia bộ phim của Tưởng đạo diễn sao?”

Mạch Nhiên gật đầu, khẳng định câu trả lời với Linda.

“Việc này sao có thể!” Linda gần như la hoảng lên, “Em đùa cái gì vậy, em đã hỏi qua Thẩm tổng chưa? Anh ta đồng ý sao?”

“Anh ta nói tùy em quyết định.” Mạch Nhiên nhún vai.

“Tùy… em? !” Linda dường như nghe không hiểu lời Mạch Nhiên, ngây ngốc một hồi mới chăm chú hỏi: “Mạch Nhiên, không phải em và Thẩm tổng cãi nhau chứ?”

“Không.” Mạch Nhiên lắc đầu, “Em ngay cả nói cũng chẳng buồn nói với anh ta, sao chị lại nghĩ em cãi nhau với anh ta?”

Sắc mặt Linda rất khó nhìn, nhẫn nhịn mà khuyên giải Mạch Nhiên: “Hai người mấy hôm trước chẳng phải rất tốt sao? Sẽ không phải là xảy ra hiểu lầm gì chứ? Kỳ thực Thẩm tổng anh ta…”

“Chị còn nói tốt giúp anh ta, em liền trừ tiền lương của chị.”

“Anh ta quả thực không thể nói lý!” Linda nói như đinh đóng cột.

“Tốt.” Mạch Nhiên cười tủm tỉm, vỗ vai Linda mà nói, “Lời này nếu chị dám đem lên phòng Thẩm tổng nói, em sẽ trả chị gấp đôi tiền lương.”

“Sao em không trực tiếp đi mà nói!” Linda ai oán lườm Mạch Nhiên, căm giận rời đi.

Mạch Nhiên ở phía sau Linda điên cuồng mà cười, cười xong, lại thấy có chút trống rỗng, đáy lòng vọng lên một âm thanh: cho dù hắn có lừa dối ngươi, giấu diếm ngươi, lợi dụng ngươi, nhưng ngươi vẫn là rất thích hắn!

Sợ bị chính mình bức đến phát điên, Mạch Nhiên phải tranh thủ lúc rảnh rỗi lên Wb giải trí.

Tiểu bạch thỏ ngực teo vừa mới đăng một cái status: “Ông trời ơi, cầu xin ông khiến cho tất cả những tên đàn ông tự cao tự đại trên đời này đều bị liệt!”