Chương 32

Sự phát triển của Quảng Tây thua xa các vùng lân cận, Song Bình nằm ven vịnh phía Bắc. Nhìn từ vị trí địa lí, Song Bình nằm gần bờ biển phía Nam của Trung Quốc, diện tích chỉ vỏn vẹn 200 kilômét vuông, thậm chí khó nhìn thấy trên bản đồ nhỏ. Trên đảo chỉ có khoảng 200 cư dân. Đảo Vi Châu còn có một vài du khách ghé thăm, còn nơi đây tuyệt đối nằm ngoài tầm ngắm của mọi người.

Song Bình hoàn toàn chưa được khai thác, cư dân trên đảo sống chủ yếu dựa vào nghề đánh cá, mỗi ngày chỉ phát điện ba – bốn tiếng đồng hồ từ máy phát dầu, không thu được sóng ti vi, không có đường dây điện thoại, không có tín hiệu di động, chỉ có một trường tiểu học nhỏ với một giáo viên kiêm hiệu trưởng sống ở đây lâu năm.

“Tôi học trung học ở đảo Vi Châu. Bây giờ, thanh niên trong làng nếu không đi học cũng đổ xô ra thành thị, hoặc làm thuê trong làng chài giàu hơn, hay làm công nhân khuân vác tại các bến đò, thu nhập ít nhiều là thứ yếu, chí ít cuộc sống không tẻ nhạt và nhàm chán như ở đây. Cư dân lần lượt dọn đi cả, nghe mẹ nói, trước đây làng này sống hơn 200 hộ dân, giờ đây còn lại chưa đến 60 hộ. Trong làng chỉ còn người già, ngư dân ít được ăn học, và những đứa trẻ tiểu học.”

Chính Bang dẫn họ lên bờ, đồng thời giới thiệu làng chài cho Nhâm Nhiễm. Bước lên mặt đất, Nhâm Nhiễm vẫn còn thấy lắc lư bồng bềnh, chưa thích nghi ngay được.

Cô cố gắng bước vững, mở to mắt nhìn cảnh vật theo lời giới thiệu của Chính Bang. Quả thật, đó là một hòn đảo nhỏ đến không thể nhỏ hơn được nữa, bốn bề đều là núi đất đỏ, y như Hỏa Diệm Sơn trong truyền thuyết. Cư dân tập trung tại trung tâm hòn đảo, nơi mặt đất bằng phẳng và thấp hơn, xuất hiện trước mắt cô là ngôi nhà được xây cất rất thô sơ, vật liệu dùng dựng nhà là các nham thạch núi lửa, gà nhà nuôi thả từng đàn đi tung tăng qua người họ. Vô số loài hoa dại không tên nở rực hai bên đường, những cây xương rồng nhấp nhô cao thấp cũng đang nở rộ bông hoa màu vàng rực, kết thành từng quả màu tím tím, cảnh vật rất nên thơ.

Chính Bang tiện tay hái vài quả đưa cho Nhâm Nhiễm: “Trái này ăn được.”

Nhâm Nhiễm đưa vào miệng, vị chua chua ngọt ngọt thật hấp dẫn. Cô xúc động: “Nơi này thật là đẹp.”

Gia Thông nửa cười nửa đùa: “Nếu như em ở đây hơn ba ngày mà vẫn còn nói được câu đó là giỏi lắm rồi. Không tin em hỏi Chính Bang, anh ta có thể sống ở đây mấy ngày?”

Chính Bang cười, “Cuộc sống trên đảo hơi lạc hậu, nhưng rất an nhàn. Tôi thường nhớ nhà, nhưng mỗi lần về, quá lắm chỉ ở được ba ngày thì không thể ở thêm được nữa, nếu không có cảm giác như muốn phát điên. Nên tôi khuyên Kỳ Tổng tốt nhất chỉ nên ở đây vài ngày, sau đó dọn đến đảo Vi Châu hoặc thành phố Bắc Hải.”

Nhà Chính Bang chỉ có một mẹ già ở góa và một anh trai câm điếc, chị lấy chồng xa ở Bắc Hải, làm nghề kinh doanh hải sản cùng anh rể. Anh đã nhờ mẹ dọn dẹp một căn phòng nhỏ riêng biệt sau vườn, đồng thời sắm sửa vài vật dụng cần thiết. Trong phòng có một chiếc giường gỗ, trên đó có một tấm chăn hoa màu đỏ. Nhâm Nhiễm vừa ngồi lên thì chiếc giường kêu “cót két”, cô giật hết cả người vừa cảm thấy rất buồn cười.

Chính Bang xin lỗi nói: “Thật ngại, chỉ có thể thế này thôi.”

Nhâm Nhiễm vội nói: “Như vậy rất tốt mà.”

Gia Thông phải cúi đầu mới không bị va phải dàn cửa bước vào trong căn phòng, anh cười: “Bây giờ mà còn nói điều kiện thì thật đáng chết.”