Chương 32

Buổi tối, Doãn Tư Kỳ vốn ở trong ngôi biệt thự trung tâm vừa an toàn vừa dễ chịu của mình. Chỉ vì nhận được tin nhắn của Bạc Cận Ngôn nên cô mới ra khỏi nhà.

Lúc đó là hơn bốn giờ sáng, Doãn Tư Kỳ không có tâm tư để ngủ, bởi cô lờ mờ nghe tin, Bạc Cận Ngôn dẫn khá đông cảnh sát vào khu nghỉ mát. Điều này đi ngược lại thỏa thuận của hai người trước đó, khiến Doãn Tư Kỳ không khỏi tức giận. Nhưng Doãn Tư Kỳ không lập tức đi tìm Bạc Cận Ngôn. Bởi cô biết, Bạc Cận Ngôn không phải người đàn ông chịu ngoan ngoãn nghe lời. Bây giờ làm phiền anh, đủ khiến anh thấy phản cảm. Sự việc đã xảy ra, chi bằng để mặc anh xử lý, còn có thể khiến anh thiếu cô một món nợ ân tình. Việc duy nhất cô cần làm lúc này là đợi anh đến giải thích, xin lỗi. Trong vấn đề cư xử với đàn ông, nhiều khi phụ nữ cũng phải dùng chiêu “lấy nhu khắc cương”.

Không ngoài định liệu của Doãn Tư Kỳ, Bạc Cận Ngôn nhanh chóng gửi tin nhắn: “Tôi đang ở bên dưới nhà chị, một mình xuống đây, cho chị năm phút.”

Doãn Tư Kỳ phì cười. Ngay cả việc giải thích, giọng nói của anh cũng vô cùng ngạo mạn. Người trợ lý định đi theo nhưng bị Doãn Tư Kỳ ngăn lại. Lúc ở bên cạnh Bạc Cận Ngôn,cô không thích bị người khác quấy rầy.

Bấy giờ, trời vẫn tối, con đường bên ngoài ngôi biệt thự trung tâm không một bóng người. Doãn Tư Kỳ nhìn thấy một người đàn ông đứng bên hàng cây nhỏ ở phía trước Người đó mặc bộ com lê đen, thân hình cao lớn nhưng hơi gầy. Anh ta đứng quay lưng về phía Doãn Tư Kỳ nên cô không nhìn rõ mặt. Tất nhiên, Doãn Tư Kỳ nghĩ ngay đó là Bạc Cận Ngôn.

Cô mỉm cười, tiến lại gần, dừng lại sau lưng người đàn ông. “Lần này không phải cậu nói câu xin lỗi là tôi sẽ tha thứ cho cậu…Á…” Doãn Tư Kỳ kêu một tiếng, bởi vì người đàn ông đột nhiên quay người, ôm cô vào lòng.

Eo Doãn Tư Kỳ bị siết chặt, mặt cô vùi vào ngực anh ta. Vừa định ngẩng đầu hỏi chuyện, bờ môi người đàn ông đã phủ xuống, bàn tay mềm mại và mát lạnh đồng thời che đôi mắt của cô.

Tiếp theo, người đàn ông cười khẽ một tiếng. Đầu lưõi anh ta mạnh mẽ tiến vào khoang miệng của Doãn Tư Kỳ, quấn lấy đầu lưỡi của cô. Doãn Tư Kỳ bị giam hãm trong vòng tay người đàn ông, chẳng nhìn thấy gì. Cô ngoái đầu né tránh nhưng càng bị hôn sâu. Sau đó, không biết Doãn Tư Kỳ đánh mất ý thức từ lúc nào. Ý nghĩ cuối cùng trong đầu cô là: thì ra nụ hôn của Bạc Cận Ngôn mát lạnh, không mấy thành thục nhưng tràn đầy sức mạnh như trong tưởng tượng của cô.

Khi mở mắt, Doãn Tư Kỳ phát hiện cô đang nằm trên giường phòng mình. Căn phòng bật đèn sáng trưng, Bạc Cận Ngôn ngồi trên chiếc ghế cạnh giường. Đôi mắt đen sáng ngời của anh nhìn cô chăm chú, ánh mắt chứa đựng hàm ý.

Tin tức Chủ tịch bị “hắn” tấn công nhanh chóng truyền đến tai đám cảnh sát, cũng đến tai Giản Dao. Cô và người cảnh sát ở lại xe quay về ngôi biệt thự trung tâm.

Vừa xuống xe, Giản Dao nhìn thấy tại đại sảnh của ngôi biệt thự xuất hiện không ít người, đều là lãnh đạo cấp cao của công ty. Bọn họ ngước lên tầng trên, ai nấy đều có vẻ mặt lo lắng và quan tâm. Giản Dao không rõ tại sao lại kinh động đến nhiều người như vậy. Mới đi vài bước, cô liền nghe thấy có người gọi tên mình. Hóa ra là cô trợ lý ở bộ phận kinh doanh linh kiện ô tô cô làm trước đây, chính là đồng nghiệp nữ trước đó nói Bạc Cận Ngôn “cường thế, thâm hiểm, cao quý”. Đồng nghiệp nữ này và Giản Dao có quan hệ khá thân thiết.