Chương 32 – Cảm giác quen thuộc

Chương Tâm Dật xin nghỉ sinh, giao công việc cho Bạch Hiểu Hiểu, Mạc Tu Lăng sợ Bạch Hiểu Hiểu không thể đảm nhiệm được liền để cho Diệp Tư Đình phụ giúp. Công việc của Diệp Tư Đình đích tăng thêm rất nhiều, cô phải phân thân ra mà giải quyết nhiều việc một lúc, nhắc Mạc Tu Lăng giờ hẹn khách hàng, thông báo giờ họp, tham gia dự tiệc.

Thế này Diệp Tư Đình mới rốt cuộc hiểu được cái gì gọi là “mất nước”, mỗi ngày cô đều bị công việc làm cho ngập đầu, nhưng vẫn phải trấn định, vì ông chủ mà suy nghĩ, không chỉ phải ứng phó với mấy chuyện yêu đương kia mà còn phải vì ông chủ mà từ chối những chuyện đó.

Ngày hôm nay tiệc tan khá sớm, nguyên nhân là vì chủ nhân bữa tiệc cực kỳ yêu thương vợ, sau bữa tiệc cũng không đi đâu chơi nữa, bọn họ cũng đã quen như vậy, cho nên bàn chuyện chính xong liền tan cuộc.

Mạc Tu Lăng uống không nhiều, anh rất tỉnh táo. Anh tự mình lái xe về, anh nhìn Diệp Tư Đình hỏi: “Em ở đâu, tôi đưa em về?”

Diệp Tư Đình nhìn nét mặt anh, dường như sau khi bữa tiệc kết thúc, trên mặt anh lập tức biểu tình lạnh lẽo: “Không cần, Mạc tổng cứ để em xuống đây là được rồi. Anh cũng nên về nhà đi.”

Mạc Tu Lăng cười: “Không muốn về nhà.”

Diệp Tư Đình sửng sốt, không biết lời này có ý tứ gì, còn chưa kịp đáp thì anh lại nói: “Em có ý gì hay hơn không?”

Cô lắc đầu.

Mạc Tu Lăng lái xe đến một quán rượu ngoài trời, có vẻ như nơi này là nơi mọi người đến để tiêu khiển, không khí cũng không quá lạnh.

Anh đứng bên ngoài quầy, trong tay cầm một ly rượu, nhưng không uống.

Diệp Tư Đình có chút hiếu kỳ, cô tiến lên: “Mạc tổng, anh có tâm sự?”

Mạc Tu Lăng đặt ly rượu trên bàn, không trả lời câu hỏi của Diệp Tư Đình: “Lúc ở cùng với em, tôi cảm thấy rất thân thiết.”

Diệp Tư Đình chống lại ánh mắt anh, thân ảnh anh trong bóng đêm và ánh đèn mờ nhòa thật rất dễ đầu độc người khác. Cô ta cười: “Là bởi vì em rất giống người kia?”

Anh im lặng một chút rồi gật đầu: “Cô ấy là em gái tôi.”

“Thế nhưng Mạc tổng đâu có… ” Diệp Tư Đình ngừng lại, cô ta chỉ nghe nói qua anh có một chị gái, hiện tại đang làm giảng viên đại học.

“Cô ấy không phải em gái ruột của tôi.” Anh gõ tay lên quầy rượu, trong giọng nói có phần sầu não: “Nhưng trong lòng tôi cô ấy là người thân, cô ấy dường như là người hiểu rõ tôi, cũng là người xuất hiện đúng lúc trong lòng tôi không vui. Cô ấy lương thiện, dịu dàng, chỉ đáng tiếc là…”

(hự! Không muốn edit tiếp nữa >_<) Anh còn chưa nói xong, nhưng Diệp Tư Đình cũng có thể hiểu được một chút: "Trong lòng mỗi người đều có một chuyện cũ thuộc về riêng mình." Mạc Tu Lăng nhìn qua mặt cô, thực sự rất giống, ánh mắt anh đảo qua bàn tay trái của cô ta, trên ngón áp út có một chiếc nhẫn. Diệp Tư Đình nhận thấy cái nhìn của anh, giơ tay lên: "Đây là của vị hôn phu em tặng." Cô ta đưa tay vuốt lên chiếc nhẫn, "Đáng tiếc anh ấy đã mất, chỉ để lại cho em duy nhất thứ này." "Xảy ra chuyện gì sao?" "Anh ấy không cẩn thận bị ngã khi đi leo núi, nhưng trong tay vẫn nắm chặt cặp nhẫn đôi này. " Mạc Tu Lăng vỗ vai cô ta: "Vậy chứng tỏ anh ấy rất yêu cô, chuyện xảy ra như vậy chỉ là ngoài ý muốn." Diệp Tư Đình đẩy tay Mạc Tu Lăng ra. Cô ta vô cùng kiên cường, nước mắt đã quanh viền mắt nhưng lại không hề rơi xuống. Cô ta ngửa đầu: "Chuyện đã qua, rất xin lỗi khiến Mạc tổng phiền muộn."