Chương 32 – Chuyến đi của Người đẹp

Quách Tử Phóng bước vào hiệu ăn,thấy ở một bàn kề nơi góc phòng có một giai nhân thuộc nhóm “tân tiến”(1) mặc bộ đồ màu sáng, đang ngồi uống nước chanh, mắt luôn nhìn ra cửa bên ngoài. Anh đoán có lẽ đó là Trác Dĩnh, bèn rảo bước đến hỏi: “Trác Dĩnh phải không?”

Cô ta gật đầu, ra hiệu mời ngồi, và nói : “Anh là Quách Tử Phóng?”

Tử Phóng ngắm cô qua cặp kính râm, làn da trắng ngần, hai bên sống mũi hơi lấm tấm tàn nhang, lớp phấn thoa đã che đi gần hết; cô có khuôn mặt trái xoan rất chuẩn mực, đôi mắt to tròn hơi giống Triệu Vi(2). Tử Phóng thầm nghĩ.

“Qua điện thoại cô nói có biết đôi nét về Lâm Mang, sao cô không email gửi thẳng cho tôi?”

“Vì tôi không muốn để lại bất cứ ghi chép nào”.

“Hay lắm, rất có bản sắc của công ty Thân Hồng”. Tử Phóng cười chiếu lệ. “Nào, cô nói đi, tôi xin lắng nghe”.

“Anh hãy trả lời tôi trước đã, sao lại biết số phôn và email của tôi?”

“Ơ kìa, Thân Hồng là một công ty lớn, nơi nào chẳng có dấu chân của các vị? Tôi đã tra cứu thông tin về Hội chợ thương mại Nam Kinh năm ngoái, thấy ghi tên hai người khi cần liên hệ là Lâm Mang và Trác Dĩnh”. Tử Phóng cảm thấy Trác Dĩnh chẳng phải hạng dễ đối phó, nên anh không vòng vo gì hết.

“Được. Tôi còn một yêu cầu nữa, hôm nay tôi gặp anh,mục đích chủ yếu là muốn trao đổi với anh thông tin mà tôi cần”. Trác Dĩnh ngồi đàm phán, là rất khó nhằn.

Tử Phóng thầm ngạc nhiên: “Vâng, nếu tôi biết thì…”

“Nếu không biết thì anh đi điều tra giúp tôi!”

Ôi, những vị MBA(3)! Tử Phóng nghĩ mà tức. Con người Trác Dĩnh cũng “trình làng” thẳng tuột như bản sơ yếu lý lịch của cô ta.

“Được, tôi cứ tạm nhận lời, vấn đề này còn phụ thuộc vào chất lượng của thông tin mà cô cho tôi biết”. Tử Phóng tỏ ra lỳ lợm.

“Thế thì tùy anh vậy, coi như tôi chưa nói gì hết, chúng ta ăn xong, đuờng ai người nấy đi!”

“Thôi được, thôi được! Cô đã thắng. Tôi xin nhận lời…nhưng cô không sợ tôi chạy làng à?” Tử Phóng hiểu rằng mình chẳng có năng khiếu làm kinh doanh.

Trác Dĩnh cười thản nhiên: “Anh chạy làng hay không, cuối cùng tôi vẫn sẽ có được thông tin cần thiết. Tôi chỉ nói đùa anh vậy thôi. Nhưng đúng là tôi muốn anh cho biết Lâm Mang hiện đang ở đâu?”

“Anh ta bay hơi rồi! Nếu có thể tìm thấy thì tôi sẽ thỉnh giáo được anh ta khối thứ, chẳng phải nhọc sức chạy đến tận Thượng Hải này!”

“Tôi cũng đoán thế”. Trác Dĩnh bỗng ngừng bặt,những ngón tay búp măng nhè nhẹ gõ trên mặt bàn, hình như đang nghĩ xem nên nói tiếp ra sao.

Im lặng một lúc. Tử Phóng bắt đầu cảm thấy sốt ruột, bèn nói: “Hay là,tôi gợi mở điều này với cô. Cô và Lâm Mang đã từng yêu nhau, đúng không?”

“Tôi không thích nói dối, nhưng rất lạ là tại sao anh lại biết nhỉ?” Trác Dĩnh nhìn chằm chằm vào cặp kính râm của Tử Phóng.

“Chỉ là phỏng đoán liều của tôi! Tuy không hiểu về Lâm Mang nhưng đại khái tôi cũng biết anh ta háu gái còn mạnh hơn các cô gái mê đồ trang sức! Anh ta dám theo đuổi, giăng lưới vét sạch, bắt cá hai mươi tay cũng không mỏi! Hai vị, một người phụ trách thị trường ,một người phụ trách tiêu thụ, cùng có mặt ở vài Hội chợ triển lãm, cùng đi giang hồ thì lửa gần rơm lâu ngày cũng bén! Huống chi Lâm Mang xưa nay đâu phải Liễu Hạ Huệ(4), lại có hình thức miễn chê, nếu hai vị không quấn lấy nhau thì mới là chuyện lạ! Này, xin hỏi liệu hai người đã…” Mỗi khi đắc ý, Tử Phóng thường không che giấu được nữa.