Chương 32 – Gặp lại Kiều Tranh 2

Đứng trước cửa là khuôn mặt tiều tụy của cha, phía sau là khuôn mặt kinh ngạc của Kiều Tranh!

Cha gầy đi rất nhiều, tóc cũng bạc đi. Chu Thiến nhìn ông, trong lòng vô cùng áy náy. Cha nhất định rất đau lòng! Rõ ràng ở ngay trước mặt ông nhưng lại không thể nhận thức ông, Tống Thiệu Lâm, cô nhẫn tâm vậy sao?

Chu Minh Xa nghi hoặc nhìn Chu Thiến đang khóc, chần chừ hỏi:

– Tiểu thư, cô là ai? Cô biết con gái tôi sao?

Chu Thiến kinh ngạc, chẳng lẽ cha không biết người gây tai nạn? Nghĩ lại, cũng hiểu ngay được. Từ sau khi tỉnh dậy cô chưa từng lộ diện, Triệu gia lại phong tỏa tin tức, vấn đề bồi thường cũng do luật sư làm nên cha cô không nhận ra cô cũng không lạ.

Một khi đã như vậy, cũng không nên phá hư không khí. Lâu như vậy mới gặp lại cha, cô cũng không muốn vừa gặp đã bị ông chửi mắng. Chu Thiến lau nước mắt nói:

– Cháu là bạn của Chu Thiến… chú…

Chữ “cha” thiếu chút nữa thốt ra.

Mũi Chu Minh Xa cay cay, nức nở nói:

– Cảm ơn cháu đến thăm nó, nhưng mà, Thiến Thiến cũng không biết…

Ông quay đi lau nước mắt. Chu Thiến thấy cha khổ sở như vậy thì tim như dao cắt. Cô đi tới, cầm tay cha:

– Chú đừng đau lòng, Thiến Thiến nhất định sẽ tỉnh lại.

Kiều Tranh nhìn cô đầy ý vị rồi cũng an ủi Chu Minh Xa:

– Chú Chu, chú đừng buồn phiền quá, Thiến Thiến rất hiếu thảo, nhất định không nỡ để chú đau lòng, nên em ấy nhất định sẽ tỉnh lại.

Chu Minh Xa khổ sở nói không nên lời, chỉ liên tục gật đầu. Sau đó ông đi đến bên giường bệnh, bắt đầu rửa mặt cho “Chu Thiến”. Ông nhẹ nhàng lau trán cô, hai má, khóe mắt, động tác vô cùng nhẹ nhàng, đầy từ ái

– Các cháu nhìn xem, gầy đến da bọc xương…

Ông không nhịn được lại khóc:

– Tôi cũng không cho hộ lý lau rửa cho nó, hô lý chân tay thô lậu, giờ Thiến Thiến mỏng manh như vậy…

Nước mắt Chu Thiến lại rơi, cô lén quay đi lau nước mắt lại bắt gặp ánh mắt Kiều Tranh. Ánh mắt ấy có chút nghi hoặc lại cũng có sự thân thiết vô cùng

Chu Thiến quay đi, trong lòng vô cùng chua xót. Trong lòng cô khẽ nói: “Tống Thiệu Lâm, nhìn thấy không, anh Kiều Tranh đến đây, anh ấy… vẫn quan tâm cô như vậy, cô bỏ được anh ấy sao? Mau tỉnh lại nhìn anh ấy đi!

Bên kia, Chu Minh Xa vẫn đang nói:

– Từ nhỏ Thiến Thiến đã là đứa trẻ hiếu thuận, là chú không có khả năng làm người cha tốt, không cho nó được sống thoải mái. Học trung học đã phải ra ngoài làm thêm, kiếm được tiền đều đưa cho chú mà chú không thể cho nó đi học đại học… Đứa nhỏ này chưa từng yêu cầu cái gì, sinh nhật ngay cả bánh sinh nhật cũng chưa từng được ăn… Làm chú rất đau lòng… Đứa trẻ ngoan như vậy mà giờ lại thành thế này, mà người làm cha lại chẳng thể giúp nó trị người gây họa…

Ông ngồi xuống, nước mắt tuôn rơi.

Chu Thiến vội bước đến, ngồi xổm bên cạnh ông, cầm tay ông, chân thành nói:

– Chú ơi, chú đừng bao giờ nghĩ như vậy, Thiến Thiến nhất định hiểu sự khó xử của chú. Tiền thuốc men cho cô ấy nhất định không ít, cô ấy nhất định biết chú làm vậy là bị bất đắc dĩ!

Chu Minh Xa như được an ủi, vươn tay vỗ vỗ lưng cô, gật gật đầu.

Chu Thiến nhân cơ hội hỏi:

– Bác sĩ nói như thế nào, cơ hội tỉnh lại nhiều không ạ?

Chu Minh Xa trả lời:

– Thật ra vết thương của Thiến Thiến đều tốt, theo đạo lý hắn là đã tỉnh. Sở dĩ còn chưa tỉnh, bác sĩ nói có thể là do đầu óc bị chấn thương. Nhưng cứ bất tỉnh như vậy rất nguy hiểm, cơ thể sẽ suy yếu, cơ bắp sẽ teo lại, lúc nào cũng có thể gây nguy hiểm đến tính mạng!