Chương 32 – Hóa ra kết hôn đơn giản như thế

Thứ hai, Hạ Hà Tịch và Tô Tiểu Mộc cùng xin nghỉ làm để đi làm thủ tục đăng ký kết hôn. Tránh được giờ cao điểm nên đường rất thông thoáng, tới khi xe dừng hẳn ở cổng cục dân chính, nhìn tòa nhà hành chính uy nghiêm sừng sững, bà muối nuốt nước bọt, cuối cùng cũng thừa nhận mình có chút căng thẳng.

Thực ra…hồi ấy…vào lễ kỷ niệm của tập đoàn Chính Uy, bà mối có thể nói câu “yêu đương chỉ là dối trá, có bản lĩnh chỉ là kết hôn đi” hùng hồn như thế, chẳng qua cũng chỉ là nửa thật nửa đùa thôi. Cô nghĩ rằng, gian xảo như con cáo họ Hạ kia có lẽ sẽ không đồng ý, hoặc có lẽ sẽ dùng cách khác để lãng tránh câu chuyện. Cô chỉ không ngờ được, Hạ Hà Tịch sẽ đồng ý ngay lập tức…

Trước khi kết hôn kiểm tra hàng cũng được, gặp người lớn cũng xong, mấy ngày cứ trôi qua như thế mà tâm trạng bà mối vẫn ổn định, chịu được tới lúc quan trọng nhất thì bùng nổ. Hạ Hà Tịch đậu xe xong rồi đi tới, thấy bà mối đứng ở cục dân chính hết hít vào rồi thở ra lại thở ra hít vào, chân như đóng đinh xuống đất, còn hơi run rẩy.

Anh bỗng phì cười: “Đây là cục dân chính chứ có phải cục an ninh đâu, em không phải tới đầu thú mà là tới đăng ký kết hôn, đừng căng thẳng thế.”

Tô Tiểu Mộc bèn nắm tay Hạ Hà Tịch như mới phát hiện ra sự tồn tại của anh: “Làm sao đây, Hạ Hà Tịch? Hình như em mắc chứng sợ hãi trước hôn nhân rồi!”

“Ừ”, Hạ Hà Tịch gật đầu: “Có lẽ em vẫn còn nửa tiếng tiếp tục bị bệnh.”

Bà mối hoang mang: “Hả?”

Hạ Hà Tịch nhướn mày: “Kết hôn rồi tự nhiên hết bệnh thôi.”

Bà mối: “…”

Vào đại sảnh cục dân chính, hai người phát hiện hôm nay người tới đăng ký kết hôn nhiều bất thường. Bà mối đang bực mình không biết hôm nay là ngày hoàng đạo gì mà náo nhiệt như thế thì nghe thấy hai nhân viên bảo vệ nói chuyện với nhau: “Lạ nhỉ, hôm nay là ngày thường mà sao lắm người tới đăng ký kết hôn thế?”

Nhân viên bảo vệ kia nghe thế thì thủng thẳng đáp: “Không biết à? Đây là sở thích của thanh niên đấy.”

“Sở thích gì?”

“Thứ sáu này là ngày thần độc trong truyền thuyết, ngày mười một tháng mười một năm 2011. Ngày này có thể làm cho bao nhiêu trái tim cô nam quả nữ tổn thương đấy! Để tránh ngày thần độc trăm năm khó gặp này, đương nhiên người ta phải kết hôn trước chứ sao.”

Tô Tiểu Mộc đang uống trà ở bên cạnh, nghe thấy thế thì phun hết ra ngoài. Đúng lúc Hạ Hà Tịch đi xếp hàng lấy sổ về, thế là, hồng trà của tiên nữ rải hoa rơi ngay vào chiếc áo sơ mi trắng sáng nay con cáo họ Hạ cố ý mặc. Mà điều khiến người ta bực nhất là, chỗ nào đó dưới thắt lưng của Hạ Hà Tịch cũng bị ướt một mảng lớn, thật là…bắt mắt.

Trong phút chốc, mấy cặp đôi đang chờ tới lượt làm thủ tục đăng ký kết hôn đều chăm chú nhìn về phía Hạ Hà Tịch. Kẻ gây họa Tô Tiểu Mộc mãi sau mới ngẩng đầu lên thì thấy đôi mắt lóe lên ánh nhìn nguy hiểm của vị hôn phu. Bà mối líu lưỡi: “Không trách em được, là bọn họ chọc em cười.”

Ngón tay chỉ về phía nhân viên bảo vệ, anh bảo vệ lại chậm rãi chỉ ngón tay sang một chỗ khác. Hạ Hà Tịch không nói câu nào, rũ mắt nhìn xuống chiếc quần. Đây nhất định là…món quà tân hôn đặc biệt nhất.

Bà mối chọc chọc hai ngón tay vào nhau: “Không thì…chúng ta về thay bộ khác rồi lại tới nhé?”

Hạ Hà Tịch ngồi xuống cạnh bà mối, rút tấm thẻ ra liếc nhìn rồi nói: “Thôi đi, nể mặt số thẻ mà tha cho em đấy.”