Chương 32 – Hối hận

Ngụy Sở đi tới trước mặt Tô Nhạc, ngồi xuống lo lắng hỏi: “Em có sao không?”

“A.” Tô Nhạc hít sâu một hơi, nước mắt lưng tròng nhìn Ngụy Sở, không phải vì cô khóc mà vì quá đau, tuyến lệ tự động tiết ra chất lỏng: “Đại ca Ngụy Sở, lần sau nếu anh còn gặp gỡ nhân vật nguy hiểm như thế nữa nhớ báo cho em biết trước một tiếng để em đi đường vòng.”

Thấy Tô Nhạc đau đến mức mặt mày nhăn nhó, Ngụy Sở đau lòng vươn tay, nhẹ nhàng xoa đầu Tô Nhạc: “Anh đưa em tới bác sĩ.”

“Chỉ là chuyện nhỏ thôi, không cần.” Tô Nhạc đứng lên, đầu còn hơi choáng, người phụ nữ đứng cách đó ba bước giơ tay lên định tát xuống đã bị người đàn ông kia cản lại.

“Trầm Khai, nhiều năm nay nhà họ Lưu cho ông bao nhiêu lợi lộc, tự ông nhìn lương tâm mình mà tính đi.” Lưu Phân vừa lau nước mắt vừa chỉ trích: “Con cái đều sắp tốt nghiệp đại học rồi, ông còn nhắc đến cái gì Nữu Nữu, hiện giờ ông là chồng tôi, ông có hiểu hay không!”

Tô Nhạc đồng cảm liếc nhìn Ngụy Sở, may mà tầng này không có nhiều nhân viên, nếu không không biết đã có bao nhiêu người vây xem, đầu năm nay, phim truyền hình về luân lý gia đình tuy không ăn khách nhưng trong cuộc sống hiện thực vẫn có không ít người thích xem trò cười.

“Lưu Phân, bà đừng ăn nói vô lý như thế có được không. Tôi và Tô Nguyễn Tú đã ly hôn nhiều năm, mấy năm nay tôi cũng không trở lại thăm bọn họ, thậm chí cả một chút tiền cũng chưa từng gửi tới, rốt cuộc bà còn chuyện gì bất mãn, cái gì gọi là dựa vào nhà họ Lưu các người, năm đó, khi tôi kết hôn với bà, nhà máy của nhà họ Lưu mới được bao nhiêu, hôm nay nhà họ Lưu có công xưởng lớn như vậy là nhờ công lao của ai, bà có thể không làm loạn một ngày hay không?!” Bất kể loại đàn ông gì, một khi đã bị vạch trần hết mặt mũi, sắc mặt đều không tốt: “Lúc nào bà cũng trách móc Tô Nguyễn Tú, ngoại trừ có tiền, bà có gì hơn cô ấy?!”

“Đúng, tôi không có gì hơn cô ta, nhưng không phải ông cũng vứt bỏ cô ta và con gái để đi theo tôi đấy sao?” Lưu Phân cười tức giận: “Ông tưởng ông tốt lắm chắc, nếu Lưu Phân tôi không biết xấu hổ, vậy Trầm Khai ông chính là một tên cầm thú.”

Tô Nhạc nghe hai người tranh cãi, trong đầu nổ oành một tiếng, lập tức, ngay cả bàn tay ấm áp đang xoa chỗ đau cho mình cũng không cảm nhận được nữa. Trầm Khai, Tô Nguyễn Tú, nếu đặt tên hai người này ở nơi khác nhau, cô còn có thể nghĩ rằng đó là trùng hợp, nhưng khi gộp hai cái tên này lại, còn nhắc tới ly hôn, con gái, Tô Nhạc đã hiểu, trong vở kịch luân lý gia đình máu chó này, cô từ một người đứng xem đã biến thành người tham dự.

Tức giận? Không phải không có, nhưng cũng không nghiêm trọng như trong tưởng tượng. Nhìn cuộc sống thấp kém của người đàn ông này sau khi vứt bỏ vợ con, lại nghĩ tới người mẹ lúc nào cũng nhàn nhã rong chơi của mình, Tô Nhạc đột nhiên cảm thấy buồn cười, hiện giờ người đàn ông này xuất hiện cũng có tác dụng gì?

Dùng cuộc sống tầm thường của ông ta để làm nền cho cuộc sống tốt đẹp của mẹ cô hay sao?

“Bà câm miệng cho tôi!” Trầm Khai đã hoàn toàn nổi giận, chuyện này bị công khai rõ ràng như vậy, ông không còn chút thể diện nào nữa.

“Dựa vào cái gì mà bắt tôi câm miệng, tôi cứ nói, Tô Nguyễn Tú là một ả đàn bà vô dụng, chỉ có thể sinh con gái, ngay cả con trai cũng không sinh được!”