Chương 32 – Là anh trước tiên

Ánh mắt của anh đỏ ngầu, khó khăn nhìn gương mặt đầy nước mắt của cô. Bi ai cũng như tuyệt vọng, mặc kệ là ở bất cứ thời điểm nào, Bạch Nhật Tiêu anh vĩnh viễn cũng không phải là người thứ nhất cô để ý đến. Mà anh, mọi chuyện luôn vì cô trước tiên. “Còn anh thì sao? Anh sẽ không khổ sở ư?” Giọng nói của anh không dồn dập nữa, chỉ là đang ép hỏi, ép cô đến đường cùng.

Bạch Nhật Huyên nức nở túm lấy cánh tay anh, “Em biết…”

“Em có biết anh yêu em nhiều đến như thế nào không?” Anh chỉ vào nơi ngực trái của mình, “Yêu đến, ngay cả nơi này cũng không có cách nào dừng lại!” Anh nói lớn hơn một chút. “Lấy lòng em, che chở em, nhân nhượng em, cưỡng bức em, nhốt em, khống chế em, mềm cứng, cái gì anh cũng làm cả. Chỉ cần có thể giữ lại em, chỉ cần có thể để em yêu anh, anh cái gì cũng đều làm. Anh không quan tâm đến ánh mắt người khác như thế nào, cũng không quan tâm đến việc thương tổn người khác như thế nào. Tất cả chỉ là vì có được em. Thật vất vả mới đợi được em nói một tiếng thích anh, anh nghĩ lúc đó, anh đã có được toàn bộ thế giới này.” Bạch Nhật Tiêu cười thảm, ánh trăng sáng ngời trên gương mặt nhòa nước mắt của anh, “Nhưng là, em lại chú ý anh được bao nhiêu? Ở trong lòng em, bất cứ người nào cũng có thể quan trọng hơn anh!” Giọng nói của anh vốn không lớn. Mà Bạch Nhật Tiêu cũng không nói thêm điều gì nữa. Anh sợ, nếu không thể khống chế được, lại tổn thương cô một lần nữa.

Bạch Nhật Tiêu cảm thấy thâm tình của mình đã bị cô đập nát, mê luyến vỡ tan. Anh không còn sức lực nào, cố gắng nhặt lên. Tất cả đều ở lại chung quanh cô. Anh không dám quay đầu, bởi vì sợ ánh mắt của người con gái đó. Cánh cửa phòng vang lên âm thanh dữ dội. Âm thanh này thật lớn, so với âm thanh tan nát cõi lòng trong anh, càng vang, càng chói tai hơn.

Xe của Bạch Nhật Tiêu, giữa màn đêm rời khỏi biệt thự như bão táp. Tựa như một đêm kia cô lựa chọn rời đi, mọi thứ đã quá xa rồi.

Khi An Như Nguyệt cũng những người làm đuổi tới phòng, chỉ còn Bạch Nhật Huyên ngồi dưới đất, khóc khàn cả giọng.

Nếu một giây trước đó cô còn do dự mà buông anh ra, thì một giây này, lòng của cô đã không muốn rời khỏi anh nữa. Cô đã từng nghĩ đến, Bạch Nhật Tiêu có lẽ sẽ ở cùng một chỗ với Chung Thi Âm. Cô nghĩ đến, Bạch Nhật Tiêu có lẽ không yêu cô như vậy. Cô nghĩ đến, mình có lẽ nên nhận người An Như Nguyệt đã sắp xếp. Nhưng lúc anh đá cửa mà đi, âm thanh đó, hòa với âm thanh nát vỡ trong lòng cô, thì lòng đã đau đớn đến thế.

Bạch Nhật Huyên cô không phải là người có đủ cảm giác an toàn. Rất nhiều chuyện nếu anh không nói, cô vĩnh viễn cũng không thể nào biết. Tựa như việc anh yêu cô, tựa như việc anh lại yêu cô đến như vậy, tựa như việc cô là cả thế giới của anh. Chính là vì sự tự ti quấy phá, cô đã từng nghĩ đến chuyện tình cảm lưu luyến của cả hai không phải là kết quả tốt nhất. Một ngày nào đó, cô tìm được một người con trai thích hợp hơn, anh cũng tìm được một cô gái thích hợp hơn. Nhưng là khi đối mặt với tình yêu của anh, cô không chịu nổi một chút đả kích.

Bạch Nhật Huyên không dám đuổi theo. Cô sự sự lạnh lùng của anh, sợ sự phẫn nộ của anh.

Tâm tình bi thương, lại do hơi lạnh đầu mùa xuân, không có sự bảo vệ của Bạch Nhật Tiêu, cuối cùng cô cũng lâm vào thống khổ. Sốt cao ba mươi chín độ, không có sự khuyên nhủ cùng dỗ dành, cô vẫn chìm vào giấc ngủ mệt nhọc đầy hỗn loạn. Nước mắt vẫn còn chảy ra, nóng rẫy hệt như nhiệt độ cơ thể của cô.