Chương 32 – Lại một lần nữa

Thẩm Mộ chân dài bước từng bước ra cửa lớn, khóe miệng Doãn Vãn Thừa co rút, cũng đi theo ra ngoài.

Hứa Kha kinh ngạc nhìn bóng dáng cao gầy tuấn dật của hai người, ma xui quỷ khiến thế nào lại nghĩ tới một câu cực kì không hợp thời…

Phong tiêu tiêu hề Dịch Thuỷ hàn

(Đây là một câu trong đoạn hát Kinh Kha từ giã Thái Tử Đan để đi hành thích Tần Thuỷ Hoàng trong Thích Khách Liệt Truyện trong cuốn Sử kí củaTư Mã Thiên, tìm hiểu về Kinh Kha thì vào đây)

Hai người đi được vài bước, cùng lúc quay đầu lại, nhìn cô.

“Sao em/cậu không đi?”

Hứa Kha đành phải cố chịu đựng bước ra ngoài.

Bởi vì xe của Thẩm Mộ chỉ có thể chứa được hai người cho nên ba người lên xe của Doãn Vãn Thừa.

Đến rạp chiếu phim, Doãn Vãn Thừa nhìn mấy phim được thông báo trước trên màn hình lớn, hỏi Hứa Kha: “Cậu muốn xem phim nào?”

Hứa Kha tùy tiện chọn một bộ phim văn học, ba người đi vào trong phòng chiếu. Ngày 1 tháng năm, người đi xem phim rất đông chủ yếu là những cặp đôi yêu nhau. Lúc ba người bước vào, mọi người trong phòng chiếu đều quay ra nhìn bộ ba một nữ hai nam này, có vẻ kì lạ hiếm thấy.

Doãn Vãn Thừa đi trước, tìm được vị trí rồi ngồi xuống. Hứa Kha đi phía sau, cô đi theo Doãn Vãn Thừa, chọn một ghế rồi ngồi xuống, không ngờ tới mông lại đặt lên đùi một người.

Cô sợ hãi nhảy lên, nhìn lại, Thẩm Mộ đã ung dung ngồi ở giữa.

Anh nhanh thế cơ à! Hứa Kha đành phải lùi về bên trái, ngồi ở mép bên trái. Sau khi ngồi xuống, mặt vẫn còn nóng rực, vừa rồi mông cô chạm vào chân anh chỉ trong một giây thôi nhưng thực sự đã chạm vào rồi. Con người này, thật quá đáng.

Sau khi bộ phim bắt đầu, trong phòng chỉ còn một màu tối đen. Hứa Kha đang xem phim rất nhập tâm, đột nhiên, bàn tay đặt trên tay vịn bên phải của ghế bị Thẩm Mộ nắm rất chặt. Cô bất ngờ, chưa kịp phòng bị gì nên rất hoảng sợ, thiếu chút nữa thì kêu lên. Vừa liếc sang đã thấy anh nghiêm trang nhìn màn hình chiếu, giống như bàn tay kia không phải của anh vậy.

Cô cố né tránh, nhưng lại không thể dùng lực quá mạnh, bàn tay không có dấu vết gì là sắp rút được ra. Cô có chút nóng nảy, biên độ của động tác có vẻ mạnh, Doãn Vãn Thừa bên dường như cũng cảm nhận được điều gì đó, nghiêng đầu nhìn sang.

Cô nhanh chóng ngừng động tác lại, giả bộ chăm chú nhìn lên màn hình.

Thẩm Mộ ghé mắt cười cười, đôi môi mỏng cong lên như không có chuyện gì xảy ra.

Cô càng tức giận, lại bắt đầu muốn rút tay ra. Doãn Vãn Thừa ngồi bên kia định đi sang chỗ cô. Khóe mắt dư quang của cô vừa nhìn thấy Doãn Vãn Thừa động đậy liền nhanh chóng bất động.

Ép buộc vài lần như thế, cô mệt mỏi giận dỗi, tâm trạng xem phim cũng mất luôn , quyết định đứng dậy. Thẩm Mộ cũng đứng lên luôn, may mắn là lúc này anh đã bỏ tay cô ra rồi

“Em đi toilet.” Cô thấp giọng nói một câu, lách người đi ra khỏi phòng chiếu. Không ngờ vừa quay đầu lại, Thẩm Mộ cũng theo đi ra.

Hứa Kha thật không còn gì để nói, đứng ngoài hành lang quay đầu lườm anh.

“Anh vừa rồi làm gì vậy?”

“Không làm gì, chỉ nắm tay em thôi.”

Hứa Kha nhất thời chán nản, “Trò đùa của anh thật vớ vẩn.”

Thẩm Mộ mỉm cười, rất lâu sau mới nghiêm trang hỏi: “Em muốn gọi 110 à?”

Hứa Kha với sự vô lại của anh có chút bất lực.

Lúc này, di động trong túi cô rung lên, cô lấy di động ra, nhìn thấy số gọi tới là của Lâm Ca, chần chờ một chút mới bắt máy.