Chương 32 – Nói chuyện thẳng thắn

Khi Hứa Trác Nghiên lại một lần nữa xuất hiện trước mặt Lý Thanh Hải, anh có hơi ngạc nhiên. Cô mặc chiếc áo sơ mi dài tay, kết hợp với chiếc váy ngắn ôm sát, mái tóc để xõa tự nhiên. Khuôn mặt xanh xao, không rõ là hốc hác hay thất thần, nhưng vẻ mặt ấy vẫn ánh lên sự trấn tĩnh và kiên cường, giống như một bông hoa nhỏ đung đưa trong gió, khiến cho người khác không thể kiềm chế được bản thân mình mà đem lòng xót thương.

Cô ngẩng đầu lên, mỉm cười với anh, cô đã không còn là một cô gái bé nhỏ, cô có thể đọc được nội dung trong ánh mắt mà một người đàn ông nhìn mình, ít nhất cô tin rằng, anh ta là vô hại với bản thân mình, ánh mắt ấy là một chút gì đó tò mò xen lẫn sự yêu mến, vì vậy cô mới hẹn anh ra ngoài.

“Anh Lý, xin thứ lỗi cho tôi, tôi không biết nên xưng hô với anh thế nào nữa!”, cô cười vẻ ái ngại.

Lý Thanh Hải vô thức sờ tay vào túi áo tìm bao thuốc, nhưng cuối cùng lại thôi không lấy ra: “Cứ gọi tôi là Thanh Hải là được rồi!”

Hứa Trác Nghiên cười: “Anh muốn hút thì cứ hút!”. Nói rồi cô đẩy cái gạt tàn về phía anh: “Trước đây tôi rất sợ hút thuốc, nhà tôi chẳng có ai hút thuốc cả, bố tôi ở nhà không bao giờ hút, thỉnh thoảng chay ra hành lang hút một điếu, nếu để mẹ tôi phát hiện, bà sẽ mắng bố tôi cả tuần. Sau khi đến Thâm Quyến, đi bàn chuyện với khách, tôi chẳng thể ngăn cản các thượng đế hút thuốc, vì vậy cũng quen dần!”

Lý Thanh Hải tự cho rằng xưa nay mình nhìn người rất chuẩn. Cô gái này ngay từ lần đầu gặp mặt đã khiến cho người ta cảm thấy cuộc sống của cô không được như ý. Một khuôn mặt vốn xinh xắn, đáng yêu nhưng không hiểu tại sao luôn bị phủ một lớp sương mù đau thương, cảm giác cô đơn cứ như hình với bóng khiến người ta không kiềm chế được bản thân muốn tìm hiểu, muốn chú tâm.

“Thanh Hải!”. Cô gọi tên anh, có vẻ không mấy tự nhiên, rồi mỉm cười tiếp tục: “Hôm nay hẹn anh ra đây… anh có thể lắng nghe câu chuyện này, không phải từ góc độ một cảnh sát mà là từ góc độ một người đàn ông không?”

Lý Thanh Hải có hơi bất ngờ, anh khựng người hồi lâu mới gật đầu.

Cô lại mỉm cười, nụ cười ném nỉnh: “Nhớ nhé, tôi không phải là phạm nhân, cũng không phải là manh mối, giờ anh cũng không phải đang ở phòng thẩm vấn tội phạm đâu nhé!”

Lý Thanh Hải cũng người, cuối cùng móc thuốc lá trong túi ra, châm một điếu.

Câu chuyện rất dài, dường như là quá trình thoát xác của một cô gái vậy. Cô không chỉ định cụ thể là ai, chỉ dùng cụm từ “Cô gái ấy” để thay thế. Tuy nhiên Lý Thanh Hải biết “Cô gái ấy” chính là Liêu Vĩnh Hồng cũng tức là tú bà.

Lý Thanh Hải lại một lần nữa cảm thấy ngạc nhiên, mặc dù anh không ngốc nghếch đến mức cho rằng cô ấy hẹn mình ra đây chỉ là để nói chuyện, tâm sự. Nhưng anh cho rằng câu chuyện này sẽ liên quan đến cô, nhưng cuối cùng vẫn là vì Liêu Vĩnh Hồng.

Lý Thanh Hải cảm thấy lồng ngực tức nghẹt, sắc mặt từ từ sa sầm xuống.

Nghe cô kể xong câu chuyện này, anh không nói nửa lời, chỉ cầm thìa khuấy cốc cà phê đá của mình, cho thêm sữa và đường vào rồi lại khuấy đều lên, cứ như thể cốc cà phê ấy không phải là đề uống mà là để khuấy vậy.

Lý Thanh hải nhìn thẳng vào cô, ánh mắt như áy náy và bất lực: “Câu chuyện rất hay, cũng rất xúc động, nếu như ở bên cạnh tôi có một người chị như vậy, tôi sẽ đồng tình với chị ấy, có thể sẽ dốc sức giúp đỡ chị ấy. Nhưng phải biết rằng, một người nếu như đi sai đường, có thể đi một đường vòng để quay lại, sẽ chỉ lãng phí một khoảng thời gian mà thôi. Nhưng nếu như lại làm sai một việc gì thì không còn đơn giản như vậy nữa, mà phải gánh vác những hậu quả do hành vi sai lầm ấy đem lại!”