Chương 32 – Phù Vân Khâu Trạch kỳ cục

“Đau, đau!” Như chịu thiên đao vạn quả tru lên vang vọng trong long quân điện, xoay quanh lương trụ hai lần.

Y Y hai mắt đẫm lệ nhìn cung nữ đắp thuốc lên miệng vết thương mà run run, trong lòng nàng lại đem mười tám đời tổ tông Mẫn Hách Vương gia đại ân cần thăm hỏi mấy lần, không nghĩ tới hắn thế nhưng độc ác , huy quyền đánh lên vết thương cũ trên ngực nàng, hơn nữa còn đánh gãy hai cái xương sườn, quả thật là âm ngoan nham hiểm mà.

May mắn lúc ấy Mẫn Hách Vương gia cảm thấy mất mặt, mà Vương gia La Phu quốc lại muốn ra khỏi thành du ngoạn, nửa tháng sau mới thi thố tiếp vòng 2, nếu không, chính mình lúc ấy thật đúng là không biết sẽ phát sinh chuyện gì nữa.

“Khởi bẩm Hoàng Thượng,thương thế của hoàng phi đã được băng bó tốt lắm.” Tiểu Thanh đi ra ngoài điện hạ thấp người, đồng tử mắt màu bạc vẫn không thấy tiêu cự.

Trầm mặc không nói, Phù Vân Khâu Trạch chính là thoáng giương mắt nhìn thân ảnh của ả, tầm mắt lạnh như băng chợt lóe sau đó lại ôn hòa gật gật đầu:”Ân.” Vén áo bào bước qua hạm điện đi vào.

“Còn đau không?” Ngồi bên cạnh giường, dùng khăn lụa tinh tế chà lau mồ hôi trên trán nàng, động tác ôn nhu bất tri bất giác run run, thiếu chút nữa,hắn đã mất nàng .

“Cái tên yêu nam Mẫn Hách, ta lần sau nhất định phải lột da hắn, khiến hắn tai họa nhân gian,… đau a!” Vừa nói vài câu, vừa động khí, ngực lại mơ hồ thấy màu hồng, nàng hít một ngụm khí lạnh, cuối cùng đành ngậm miệng.

Tiểu Thanh đứng ở đầu giường im lặng , lông mi khẽ rung hai cái.

“Có khí lực mắng chửi người, còn không bằng hảo hảo nghỉ ngơi,” Hắn than nhẹ, dùng ngón tay nhẹ nhàng xoa hai bên gò má gầy yếu của nàng, nghiêng mặt phân phó,”Tiểu Thanh, đi chọn chút nhân sâm ngàn năm tốt nhất, đun nóng lên cho hoàng phi uống trước khi đi ngủ.”

“Vâng.” Tiểu Thanh hạ thấp người lĩnh mệnh rời khỏi.

“Lại uống nhân sâm?” Y Y đau đầu nhu nhu huyệt thái dương, từ nhỏ đến lớn, liền vẫn bị chuốc mấy thứ cuồn cuộn thủy thủy, nàng nhìn đến liền ghê tởm.

Ngón tay ôn nhu dọc theo chiếc mũi thanh tú đi xuống, xoa cánh môi hoa tái nhợt, men theo đường cong khuôn mặt nàng, đôi mắt màu tím tràn ngập ưu thương.

Nàng cười khẽ, bắt lấy ngón tay hắn nhướng mày.

“Nghe nói hoàng đế bình thường qua mười tuổi sau sẽ khai vựng(Tuyển phi ), đến lúc đó hậu cung ba ngàn mỹ nhân, Khâu Trạch ngươi còn ở đây sao?” Nói xong, ánh mắt của nàng bất giác buồn bã, chỉ là vẫn miễn cưỡng cười vui với người đối diện.

Cảm giác kỳ lạ, miệng vết thương có phải hay không không được băng bó tốt? Vẫn là một trận đau đớn trong ngực.

“Nàng nghĩ rằng ta là cái loại người này sao?” Ngữ khí đột nhiên lạnh như băng, hắn rút ngón tay về, đứng thẳng trước giường hừ lạnh một tiếng,”Bất quá cũng đúng, với người như nàng, nếu muốn được sủng ái, vẫn là hơi chút khó khăn.” Ánh mắt cao thấp đánh giá dáng người nàng, lộ ra ý cười trào phúng.

Y Y tức giận tái mặt, trực tiếp đem gối đầu trên giường ném hắn.

“Đúng, ta không có dáng người, còn bị tên yêu nam Mẫn Hách Vương gia kia cắn hai cái, ngươi đi tìm mỹ nhân trong hậu cung đi.”

Nghe được lời của nàng, đôi mắt màu tím trợn lên nguy hiểm, ngồi lên giường ,cúi thấp người cắn răng gằn từng tiếng hỏi nàng:”Nàng,nói,hắn, hôn,nàng,hai,lần?”

Bị hơi thở lạnh lẽo bao quanh, nàng xấu hổ quay sang một bên không dám đối mặt.

“Hai lần.” Thanh âm càng ngày càng nhỏ.