Chương 33

ô không thể nào muốn hắn chịu trách nhiệm, dù sao tối hôm qua cô cũng có phần sai, là cô dụ dỗ hắn , hơn nữa cô còn có Bạch Thanh Lê , không bao lâu phải trở về lập gia đình,cô căn bản là không thể nào cùng hắn ở chung một chỗ. . . . . . Trong lòng đột nhiên đau nhói, Uông Ngữ Mạt cảm thấy khó khăn nhíu mày, cảm thấy trong lòng khó chịu , giống như bị tảng đá lớn đè lên, làm cho cô có chút không thở nổi.

Ô. . . . . . Cô nhất định phải xin lỗi Thanh Lê Kha, cô đã vượt tường a!

Phương Nhĩ Kiệt nhìn chằm chằm cô, cẩn thận hỏi rõ ràng.”Ý của em là chuyện tối hôm qua chúng ta lên giường coi như không có xảy ra sao?”

“Ừ!” Uông Ngữ Mạt gật đầu.

Thấy cô gật đầu, Phương Nhĩ Kiệt mày nhíu lại càng chặc hơn.

Rất tốt, lời của cô ngoài ý liệu của hắn, nhưng vô cùng phù hợp nhu cầu của hắn, cái này giúp hắn không cần phiền não xử lý nên làm thế nào, bởi vì cô đã trước hết nghĩ tốt lắm, chủ động giúp hắn giải quyết một cái phiền phức.

Có thể tưởng tượng là như vậy,nhưng mày vẫn nhăn lại làm sao cũng không giải được.

Nhìn chằm chằm cô đang cúi đầu xuống, trong lòng của Phương Nhĩ Kiệt có loại cảm giác khác thường nói không ra lời, hắn không nghĩ tới nàng sẽ nói ra như vậy,việc này và cá tính đơn thuần tuyệt không tương xứng.

Rồi hãy nói,cô không phải là thích hắn sao? Vậy tại sao. . . . . .

Phương Nhĩ Kiệt thiếu chút nữa muốn mở miệng hỏi cô tại sao, nhưng mở miệng trước rồi lại ngừng lời nói, hắn hỏi tại sao? Lời của cô nói không phải là hắn muốn sao?

Hẳn là lòng tự ái nam nhân quấy phá, dĩ vãng lời nói này cũng là hắn nói đối với người phụ nữ khác, đây là lần đầu tiên có phụ nữ nói với hắn như thế, hơn nữa còn là trong miệng Uông Ngữ Mạt nói ra, cho nên hắn mới có thể không thể tiếp nhận. . . . . .

Mặc dù cúi đầu, nhưng Uông Ngữ Mạt vẫn cảm giác được tầm mắt bức người của Phương Nhĩ Kiệt, cô không khỏi hoảng loạn lên, “Em, em đi tắm trước.” Ôm chăn bông,cô từ từ bò xuống giường, chịu đựng đau , bước nhanh vào phòng tắm, né tránh ánh mắt của hắn.

Khi tới cửa,cô lập tức đóng cửa chậm rãi ngồi xuống.

“Trời ơi. . . . . .” Nghĩ đến lời mới vừa nói,cô cúi đầu rên rỉ, khuôn mặt nhỏ nhắn phiền não nhăn chung một chỗ. Nói là nói như vậy, cô làm sao có thể thật làm như không có xảy ra?

Cô cúi đầu nhìn mình, trên người tất cả dấu vết đều là hắn lưu lại, cô nhìn những vết hồng tim đập loạn nhịp, gương mặt hồng đến giống như có thể nhỏ ra huyết. Cô thậm chí thấy giữa hai chân vết cắn, ngón tay không nhịn được đụng vào, thân thể nóng lên, làm cho cô hoảng hốt toan tính.

Nụ hôn của hắn, hắn thở dốc, hắn cuồng liệt ra vào thân thể cô. . . . . . Uông Ngữ Mạt không khỏi run rẩy, cả người có chút tê dại. . . . .

“A. . . . . .” Cô mắc cở đem mặt vùi vào đầu gối.

Cô làm sao có thể quên được nha . . . . . .

…………..

Tiểu nha đầu rõ ràng muốn trốn hắn.

Cùng ở một dưới mái hiên,cô lại đang làm công việc chỗ của hắn, có thể trốn được đi đâu? Nhưng cô thật đúng là tránh né, hơn nữa lẫn mất rất rõ ràng.

Buổi sáng, hắn xuống lầu nhìn qua trên bàn là bữa ăn sáng đơn giản, bên cạnh còn kẹp tờ giấy, nói cô đi giúp đỡ Trấn Trường kia, hôm nay sẽ không trở về phòng khám bệnh.

OK! Hắn nhún vai, lơ đễnh.

Buổi tối, hắn nấu bữa ăn tối, nghe được tiếng cửa mở, quay đầu còn chưa nói một câu nói, Uông Ngữ Mạt đã dồn dập mở miệng, nói cô ở nhà Trấn Trường ăn no, cô mệt mỏi muốn đi tắm rồi ngủ sớm.

Nói cho hết lời, người liền vội vã chạy lên lầu, đầu nhỏ vẫn buông xuống , hoàn toàn không ngẩng đầu nhìn hắn.

Hắn nhíu mày, nhìn thời gian, không tới tám giờ, sớm như vậy mà muốn ngủ?

Mà tình hình này, kéo dài ba ngày, hôm nay là ngày thứ tư.

Cầm lấy tờ giấy trên bàn ăn, Phương Nhĩ Kiệt miễn cưỡng khiêu mi, không tệ, hôm nay có sáng ý, không phải đi Trấn Trường nửa, mà là đi ra tiệm bán hoa giúp đỡ. Để tờ giấy xuống, hắn nhìn bữa ăn sáng trên bàn.

Bánh nướng và sửa tươi, ngay cả trứng chần nước sôi cũng không có, bởi vì nha đầu kia ngay cả trứng cũng sẽ không chiên, mà hắn cứ như vậy ăn bánh và sửa tươi suốt ba ngày.

Cầm lấy bánh, phía trên vẫn còn ấm, xem ra nha đầu kia sớm đoán ra khi nào hắn xuống lầu, khi hắn xuống lầu liền vội vàng ra cửa.