Chương 33

[“Mạch Nhiên, em đang ở đâu? Đến giờ hẹn với đạo diễn Tưởng rồi, mau đến đi!” Linda cấp bách giục Mạch Nhiên.

“Tới đây!” Mạch Nhiên tắt điện thoại, nhìn về hướng Thẩm Lâm Kỳ vừa rời đi, xoay người đi về hướng ngược lại, lao nhanh vào thang máy.}

***

Đây là lần thứ hai Mạch Nhiên gặp mặt Tưởng Vân Đạt. Cô rất ấn tượng với hắn vì sự nghiêm khắc và cứng nhắc, nói năng thận trọng, hoàn toàn trái ngược với thân phận đạo diễn ái tình hài kịch. Nhìn hắn ta, cô thực sự rất khó liên hệ với cơn sốt “Hello my love” toàn châu Á.

Đúng như Linda nói, đây chính xác là cảm giác buồn bực trong truyền thuyết, bề ngoài càng buồn, nội tâm càng bực. Chỉ có điều Mạch Nhiên cảm thấy lời này của Linda rất thích hợp để hình dung về cái tên đã lợi dụng triệt để cô, hơn nữa còn vô lại đến mức ngay cả một câu xin lỗi cũng không có. Bất cứ lúc nào ở đâu, chỉ cần nghĩ tới hắn, trong lòng Mạch Nhiên liền phiền muộn khó chịu, thế cho nên ngay cả chuyện gặp mặt Tưởng Vân Đạt cũng đều muốn đảo ngũ.

“Bạch tiểu thư, có vẻ như cô không tập trung lắm những gì tôi vừa nói.” Tưởng Vân Đạt rất không khách khí mà nói thẳng.

Mạch Nhiên lấy lại tinh thần, nhanh chóng giải thích: “Xin lỗi đạo diễn Tưởng, tối hôm qua tôi bị mất ngủ.”

“Là bởi vì mang thai sao?” Tưởng Vân Đạt trực tiếp hỏi thật.

Mạch Nhiên đầu đầy hắc tuyến, ủy khuất nói: “Đạo diễn Tưởng, thế nào mà ngay cả ông cũng tin mấy cái tin lá cải này?”

“Không có thai sao?” Tưởng Vân Đạt bán tin bán nghi nhìn Mạch Nhiên, rất thất vọng mà thốt ra một câu: “Cơ hội lăng xê rất tốt, thật đáng tiếc”.

Mạch Nhiên thiếu chút nữa thì phụt cả nước trái cây vào mặt hắn ta, thật là nổi da gà a! Không phải hắn ta còn muốn lợi dụng chuyện cô mang thai để quảng bá cho bộ phim mới của hắn chứ? Bất lương! Lòng dạ hiểm độc! Gian thương a! Mạch Nhiên trong lòng tức giận cực điểm, nhưng vẫn rất chân chó mà cúi đầu khom lưng: “Lần tới có tin thật nhất định sẽ báo với Tưởng đạo diễn đầu tiên.”

“Không cần!” Tưởng Vân Đạt xua xua tay, ” Tôi sẽ nghĩ nó là của tôi”

Mạch Nhiên bị một câu nói của hắn làm cho nội ngưu đầy mặt, lần đầu tiên cảm nhận được rõ cái gì gọi là lời nói ác độc chân chính. Xem ra vị đại đạo diễn này còn có tính thích bới móc chuyện người khác. Mạch Nhiên có dự cảm, nói không chừng hắn và Thẩm công tử giống nhau, đều là một tên biến thái!

Chuyện tàn khốc đã chứng minh cho sự thật! Mạch Nhiên dự cảm thật là đúng, TM thật linh nghiệm!

Nói chuyện được phân nửa, Tưởng Vân Đạt bỗng nhiên thốt ra một câu: “Bạch tiểu thư, nói thật là, tôi đối với diễn xuất của cô không có lòng tin lớn lắm.”

Những lời này của hắn khiến Mạch Nhiên mộng mị, theo phản xạ mà thốt ra: “Vậy sao ông còn mời tôi diễn?” Nói xong, Mạch Nhiên liền hối hận, nhanh chóng bổ sung thêm một câu “Chứng tỏ đạo diễn Tưởng có con mắt độc đáo, năng lực phi phàm, rất giỏi dự đoán mọi chuyện!”

Tưởng Vân Đạt đích khóe miệng co rút, rất không khách khí mà vạch trần: “Bạch tiểu thư, vì vừa rồi cô lấp liếm rào trước đón sau, tôi thật không dám bạo gan giao vai diễn trọng yếu cho cô.”

Mạch Nhiên cảm thấy hình như hắn sắp đổi ý, nhanh chóng nói, “Đạo diễn Tưởng, ý trời đã như vậy, ông đừng do dự nữa, kỳ thực tôi vẫn có thực lực.”

“Điều này tôi không phản đối, trong số các bộ phim cô đóng tôi từng xem qua, kỳ thực cũng có mấy cảnh cô diễn rất chân thực.”