Chương 33

Gia Thông quét cái nhìn từ cái túi màu đỏ đặt trên bàn qua Chính Bang:

“Đây là gì?”

Chính Bang ái ngại trả lời: “Tôi đưa Nhâm Nhiễm ra nhà ga xe lửa, trên đường cô ấy dừng lại nói là muốn vào ngân hàng rút tiền, bảo tôi đứng đợi bên ngoài, cô ấy đi ra và đưa cái túi này cho tôi, bảo tôi đưa cho anh.”

“Anh đừng nói với tôi là anh không biết cái gì trong đó mà đã cầm về.”

Đương nhiên Chính Bang biết trong túi đó đựng đầy từng cọc tờ bạc 100 tệ. Họ suốt ngày giao dịch bằng tiền, trong lúc kinh doanh nóng bỏng nhất, còn có người dùng túi da mang từng cọc tiền đến công ty, chạy chọt trong ngân hàng là một trong công việc hàng ngày của Chính Bang, anh vừa nhìn đã biết ngay nội dung bên trong túi.

“Tôi đã nói: Nếu tôi mang về, e là Kỳ Tổng sẽ không vui.”

Nét mặt của Gia Thông lúc này tất nhiên không vui, anh lạnh lùng nhìn Chính Bang, nhưng Chính Bang không hề rụt rè, nghĩ đến lời của Nhâm Nhiễm ban nãy, anh thậm chí còn bật cười.

Nhâm Nhiễm chất túi tiền vào tay Chính Bang, bĩu môi: “Bây giờ anh ta đâu có phát lương cho anh, anh cần gì phải sợ anh ta không vui nữa?”

Chính Bang cười: “Không thể nào nói như vậy, cậu ta nhất định lại phất lên được, tôi vẫn phải đi theo cậu ta.”

“Anh tin tưởng anh ta như vậy, chẳng phải đã ổn rồi sao? Đợi khi em lên xe, anh hãy đưa tiền cho anh ấy, coi như là tiền em đưa cho anh ấy đầu tư, sau này anh ấy kiếm được rồi trả lại cho em.”

Chính Bang chần chừ, “Trong đó có bao nhiêu tiền?”

“Hai trăm ngàn.”

“Cô Nhâm, một sinh viên như cô, sao lại có nhiều tiền như vậy?”

Nhâm Nhiễm chợt buồn: “Là của mẹ em để lại cho em, vẫn luôn giữ tại ngân hàng. Trước mắt em không cần dùng đến số tiền này, anh đợi khi đến giờ bay rồi mới đưa cho anh ấy. Nếu anh ấy muốn trả lại em thì bảo anh ấy đến thành phố Z hoặc trường em. Nếu anh ấy thanh cao đến mức phải phí sức như vậy thì tùy anh ấy.”

Chính Bang tung túi tiền trong tay nói đùa: “Em phải đưa tận tay cậu ta chứ. Sao lại tin tưởng anh đến như vậy, không sợ anh ôm tiền chạy mất à?”

“Bởi vì Gia Thông tin tưởng anh mà. Em cảm thấy, có thể khiến anh ấy tin tưởng là một chuyện không dễ dàng. Hơn nữa, nếu em đưa tận tay cho anh ấy, sao anh ấy có thể nhận được? Không mắng cho em một trận bỏ đi mới lạ.”

Chính Bang không ngờ cô tin tưởng mình đến như vậy, anh hơi cảm động. Anh biết món tiền này hiện nay đối với Gia Thông có ý nghĩa như thế nào, nhưng anh hiểu rõ tính của Gia Thông, không dám quyết định thay cậu.

Nhâm Nhiễm thấy anh suy ngẫm mãi vẫn không quyết định được, cô chợt nảy ra một ý: “Vậy đi, anh Bang, theo cách thao tác trái phiếu riêng lẻ của các anh, nếu em đưa tiền cho Gia Thông thao tác thì cần làm những thủ tục gì?”

“Phải đưa bản photocopy chứng minh nhân dân, phải viết thư ủy quyền xác nhận thời hạn ủy quyền…” Chính Bang thường ngày không phụ trách nghiệp vụ kinh doanh, có chút không theo kịp suy nghĩ của Nhâm Nhiễm.

Nhâm Nhiễm lấy bút viết nhanh một thư ủy quyền, tiếp theo dó, cô lôi Chính Bang tìm hiệu photocopy, cô vẫn còn thấy thiếu cái gì đó, quay trở về tiệm mượn hộp mực, ấn đầu tay mình vào. Cô vừa cầm khăn giấy lau tay, vừa nói: “Cứ y như là giấy bán thân, như vậy là đầy đủ rồi đúng không?”

Chính Bang có chần chừ đi chăng nữa cũng bật cười trước hành động của cô, anh biết cô đã hạ quyết tâm nên gấp cẩn thận thư ủy quyền cất vào người, “Được thôi, nếu như cậu ta có mắng thì mắng tôi vậy.”