Chương 33

Hôm nay gió thổi mạnh, dường như gió đang cố hất tung mái tóc Huy lên khiến chúng rối bời. Phải chăng tâm trạng của cậu lúc này cũng thế ?

Cậu đã nói hết cho Linh những điều mà cậu đã cất giấu từ sâu thẳm trái tim mình, nói rằng cậu yêu cô ấy, cậu muốn mãi mãi được ở bên cô ấy, chở che, chăm sóc người con gái ấy. Những tưởng Linh sẽ chấp nhận cậu, sẽ để cậu nằm trong một góc nào đó trong trái tim của Linh, thế nhưng Linh ko cho cậu bất kỳ cơ hội nào, dù là nhỏ nhất, Linh từ chối, Linh muốn cậu tìm người con gái khác. Linh nói cô ấy ko xứng đáng với cậu.

Cái gì mà ko xứng chứ. Huy muốn hét thật to câu đó lên trước mặt Linh. Chẳng nhẽ Linh ko biết, trong trái tim Huy mãi mãi chỉ có hình bóng của một người thôi sao.

Huy muốn níu giữ, muốn đưa bàn tay mình nắm lấy Linh lâu hơn nữa, muốn nghe một câu trả lời rõ ràng hơn nữa, và muốn ôm dáng người nhỏ bé ấy vào lòng mà siết chặt trong vòng tay. Vậy mà cậu đâu làm được, cậu vẫn để Linh chạy đi, xa dần tầm mắt cậu, hình như cậu ko còn nhìn rõ Linh nữa, hai mắt cậu đã nhoè đi từ lúc nào rồi.

..

Ngôi sao vẫn chiêú lấp lánh trên đỉnh đầu, Huy tần ngần lặng yên đứng đó. Bóng dáng cậu trải dài trên nền đất lạnh lẽo. « Huy ! Mày cô đơn lắm đúng ko ? »

– Anh Huy… – Ken nhẹ vỗ vào vai Huy rồi ngồi xuống bên chiếc xích đu màu kem mà trước đó hai ngày, chính tay Huy đã sơn sửa cẩn thận, mắt Ken hướng lên màn đêm đen tĩnh mịch trên đỉnh đầu, nơi ngôi sao kia vẫn lấp lánh, lấp lánh.

– Linh ko thích anh. – Giọng Huy khàn đặc, cậu buồn rầu nhìn Ken với đôi mắt hoen đỏ.

– Đừng buồn nữa anh Huy… – Ken thở dài rồi vỗ vai người anh.

– Anh ko sao. Anh ổn.

Huy đột ngột ngắt lời Ken rồi lặng lẽ bước vào trong nhà, ngay lúc này đây, cậu ko muốn nghe gì nữa cả. Phải chăng, khi thất tình ai cũng như cậu lúc này.

Bóng Huy dần khuất sau cánh cửa gỗ, trên tay cậu, chiếc vòng cổ hình hoa lan màu xanh dương nhạt vẫn ánh lên từng tia lấp lánh.

** ** *

– Uyên!

– Dạ.

– Con vào đây một chút, bố có chuyện muốn nói với con.

Uyên miễn cưỡng ngồi xuống chiếc ghế salong đối diện ông Phác.

– Bố muốn nói gì? – Uyên lạnh lùng.

– Con biết Hà Linh … – Ậm ừ trong giây lát, ông Phác khẽ nói.

– Bố đừng có nhắc đến cái tên ấy nữa. – Uyên bực dọc ngắt lời bố mình. Cứ nghĩ đến cái tên đó thì hình ảnh khổ sở của Huy lúc lại chợt ùa về khiến tim Uyên đau nhói.

– Bố biết là con ko thích Linh, nhưng dù sao đó cũng là con của bố, là chị của con…

– Chị ư? – Uyên nhướn mày.

– Phải. Bố có Linh trước con và Nhật. Tất nhiên là bố ko biết điều này nhưng căn cứ vào giấy khai sinh của hai đứa, bố biết. Linh đã phải cùng mẹ nó chịu khổ cực suốt mười mấy năm qua, bố có lỗi rất lớn với Linh cũng như mẹ con con, thực sự là bố…

– Bố đừng nói nữa. – Uyên cười mỉa mai. – Bố muốn bù đắp cho con nhỏ đó chứ gì, vậy thì bố cứ việc.

Giọng Uyên the thé. Rốt cục thì bố vẫn rất mực yêu thương con nhỏ đó, trong tim bố ko còn cái gia đình này sao? Uyên đứng bật dậy, lạnh lùng nhìn ông Phác.

– Bố có thể bù đắp cho đứa con hoang đó, con ko cấm, đó là quyền của bố. Nhưng con xin bố đừng bắt con phải coi con nhỏ đó là chị em gì gì đó, giữa con và nó, xin bố hãy chọn một.

– Con đừng như vậy, bố rất khó xử…

– Khó xử ư? Vậy sao ngày xưa bố ko nghĩ rằng bây giờ sẽ có kết cục này?

– Uyên… – Ông Phác cứng họng. Uyên nói đúng, giá như ngày ấy ông suy nghĩ chín chắn hơn, kiên quyết hơn để bảo vệ người yêu của mình. Chính ông đã phản bội bà ấy, ông là người đàn ông tệ bạc nhất trên thế gian này.

– Đừng gọi tên con nếu bố cứ cố tình nhận con nhỏ đó. Con nói lại một lần nữa, có nó thì sẽ ko có con.

Nói rồi, Uyên bước thật nhanh lên lầu. Bóng dáng cô độc của Huy, đôi mắt đẫm nước mắt của Huy lại chợt hiện về…, bất chợt, mắt Uyên thấy cay cay. Tại sao Uyên ko thể sống một cuộc sống hạnh phúc cùng bố mẹ, luôn cười cùng người mà nó hằng yêu thương, được sống là chính mình chứ. Nó thật sự chán ghét cái bản mặt lạnh lùng này, cứng cỏi để làm gì, trong khi ko có được tình yêu.

Tựa hồ như giọt nước làm tràn ly, Uyên khóc, khóc thật nhiều, thật to. Đã từ rất lâu rồi, nó ko còn cho phép bản thân yếu đuối nữa, nó phải là một cô tiểu thư mạnh mẽ, quý tộc, là một con búp bê có thể cười điệu cười mỉa mai khinh bỉ người khác, có thể khóc nước mắt cá sấu, có thể lạnh lùng đầy kiêu sa, hay nhõng nhẽo như một đứa con gái tiểu thư chính hiệu. Nó phải như mẹ Minh Châu, đầy uy quyền khiến ai ai cũng phải nể sợ.

Nó ko muốn như con người trước đây, hiền lành để làm gì, bình thường để làm gì khi ko một ai tôn trọng nó, dối gạt nó, kể cả khi bọn họ biết nó là tiểu thư của một tập đoàn lớn. Nó đã chịu đựng quá đủ, những năm tháng còn ở Hàn Quốc thực sự đã cho nó thấy quá nhiều điều.

Uyên, cậu lại học bài à?

– Ôi, Min , bạn đến đấy à ? Giờ này cậu ko đi chơi sao ?

– Chơi nhiều quá rồi nên cũng mệt chứ. Mà tại sao một đại tiểu thư như cậu lại bình thường đến mức này nhỉ. Cậu xem tóc cậu này, đã quá lỗi mốt rồi. – Min cười khẩy.

– Tiểu thư gì chứ…..- Uyên cười nhẹ. – Là một người bình thường cũng tốt mà.

– Hừ ! – Min chun mũi.- Cậu nên sống với những gì cậu được hưởng chứ. Tập đoàn danh giá như nhà cậu mà lại có tiểu thư quê mùa là cậu chẳng phải sẽ rất mất mặt sao ?

– Min, cậu nói gì thế ? – Uyên nghiêng đầu, hình như chưa hiểu ý Min nói.

– Thôi thôi bỏ đi. Nói bao nhiêu lần rồi mà cậu đâu chịu sửa đổi. – Min lắc đầu rồi ngoe nguẩy bỏ đi. – À này, anh Chun Ho gửi cái này cho cậu.

Min rút trong túi ra một phong thư màu hồng phấn thơm phức. Rồi vừa đi vừa lẩm bẩm.

– Ko hiểu sao anh Chun Ho đẹp trai lại thấy thú vị ở cậu cơ chứ.

Uyên nhận lấy tấm thiệp từ tay Min, trong lòng vui ko kể xiết. Anh Chun Ho gửi thư cho cơ mà, ko thích sao được. Anh ấy là một hot-boy, xung quanh anh ấy có quá nhiều cô gái xinh đẹp điệu đà bủa vây, mặc dù Uyên ko dám thừa nhận rằng mình thích anh ấy nhưng trong lòng Uyên đã trả lời hết rồi.

Trong thư chỉ vẻn vẹn dòng chữ.

“Hết giờ, hẹn gặp em ở phòng âm nhạc nhé. Baby!

Chun Ho!”

Uyên cố gắng làm thật nhanh bài tập. Vuốt lại mái tóc vốn chẳng đẹp đẽ gì của mình mấy cái, chỉnh lại gọng kính rồi chạy thật nhanh đến phòng âm nhạc.

Đẩy cửa bước vào, Uyên đã thấy anh Chun Ho ngồi đó tự bao giờ, ko gian yên ắng khiến Uyên ko khỏi thấp thỏm lo âu. Dường như nghe thấy tiếng bước chân, Chun Ho quay lại nhìn Uyên nở nụ cười trìu mến, hai má Uyên bất giác đỏ bừng.

Chun Ho đứng dậy, nắm lấy tay Uyên tới chỗ cây dương cầm, lẳng lặng chơi bản nhạc anh thích cho Uyên nghe, thật trùng hợp, đó là bài nhạc mà Uyên thích nhất.

Kết thúc bài nhạc, Chun Ho quay lại phía Uyên.

– Em thích chứ?

– V.. âng…. – Uyên ngại ngùng trả lời, ko dám nhìn tận mặt anh.

Chun Ho chợt cười nhẹ, kéo Uyên ghé sát vào minh, khẽ đặt nụ hôn lên má khiến khuôn mặt Uyên đỏ ửng.

– Anh Chun…Chun Ho…

– Ngày mai mình hẹn hò nhé!

Uyên xấu hổ đến đỏ bừng mặt. Nhẹ nhàng gật đầu.

– Vậy…vậy…em về.

Rồi vụt chạy đi.

Gần ra đến cổng trường, Uyên chợt nhớ rằng mình đã bỏ quên cặp mình ở phòng âm nhạc mất rồi, bèn vội vàng chạy ngược lên, hi vọng căn phòng vẫn mở.

Gần đến nơi, chợt có tiếng cười lớn vang lên bên trong.

– Chun Ho, mày cao tay thật đấy, con bé đó sướng đến đỏ hết cả mặt. – Uyên có thể nhận ra đây là Suk Ha, bạn thân Chun Ho.

– Chứ sao? Tao biết nó thích tao mà, đánh đòn hiểm, ko đổ sao được.

– Nhưng anh Chun Ho lại đi hôn con bé đó, tức chết đi được. – “Là Min sao?”

– Cục cưng của anh. Con bé đó quê mùa quá, anh đâu có hứng thú, làn da nó cũng đâu có đẹp bằng của em đâu. Anh nói rồi mà, nhà nó nhiều tiền lắm, nó lại dễ dụ, chúng ta tha hồ mà moi rút tiêu xài, hahaaaa…

– Nhưng mà….

– Nhưng gì em? Anh yêu em mà, cục cưng bé bỏng. Anh đâu thể thích một con bé xấu xí, ngu ngốc đó chứ. Chỉ có Min của anh là thông minh thôi – Rồi Chun Ho ôm Min vào lòng, đặt nụ hôn dài lên bờ môi mềm đó.

Những điều mà Uyên nghe thấy quả thực rất khủng khiếp. Anh ta lừa dối Uyên, ngay cả Min – bạn thân nhất cũng lừa dối nó, họ nói nó quê mùa, ngu ngốc, nó chẳng có gì ngoài cái mã gia đình giàu có. Quệt vội nước mắt, Uyên bước vào trong căn phòng đó.

Min và Chun Ho thấy Uyên liền buông nhau ra ngay lập tức, Suk Ha thì sững người.

– Hai người cứ tiếp tục đi, tôi chỉ quay lại lấy cặp sách thôi. – Uyên lạnh lùng nói rồi đi nhanh ra cửa trước khi gã Chun Ho đó kịp nói gì. Bọn họ sẽ phải trả giá nếu lừa dối Minh Uyên này.

Uyên đã thôi khóc và bồi hồi nhìn ra ngoài cửa sổ. Phải chăng khi từng bị lừa dối, cho con người sẽ trở nên mạnh mẽ hơn và sẵn sàng thay đổi mọi thứ, kể cả con người thật của mình?

Ngay sau ngày hôm đó, Chun Ho bị đánh một trận tơi bời bởi những tên đầu gấu khét tiếng ở Seuol. Họ chỉ bảo với hắn ta rằng, một vị tiểu thư rất giàu có và xinh đẹp đã thuê bọn chúng. Min thì bị bêu rếu khắp trường bởi những bức ảnh trước khi thẩm mĩ của cô ta khiến cô ta ko dám vác mặt đến trường.

Không những vậy, học sinh trong trường lại được dịp xôn xao hơn nữa khi một cô gái xinh đẹp, ăn mặc thời thượng bước xuống từ chiếc limo màu đen sáng bóng giữa cổng trường. Mái tóc hơi rối và bù xù ngày nào nay đã được cuốn bồng bềnh cẩn thận và nhuộm đỏ, cô ko đeo cặp kính cận dày cộp thường ngày nữa, giờ đây, đôi mắt to mở tròn trông thật đáng yêu. Cô lạnh lùng lướt qua đám học sinh rồi dừng điểm nhìn tại chỗ Chun Ho và Suk Ha đang đứng. Cô cười khẩy.

– Anh Chun Ho ko nhận ra em sao? Em là Uyên mà.

– Là…là em ….

– Phải.

Chun Ho bỗng nhiên cười, hắn nghĩ rằng Uyên thay đổi là vì hắn và Uyên vẫn muốn hẹn hò với hắn, vì vậy, hắn bước tới gần hơn, định quàng tay đến ôm Uyên nhưng Uyên đã nhanh chóng lùi lại, nhìn Chun Ho với ánh mắt ghê tởm.

– Ai da! Xem tay anh kìa, bẩn thỉu quá, anh định dùng bàn tay giơ bẩn đó chạm vào em ư ?

– Anh… – Chun Ho xấu hổ cúi gằm mặt trong khi học sinh trong trường bắt đầu xì xào mỗi lúc một to.

– Chắc anh đang hiểu nhầm gì rồi anh Chun Ho. Em chỉ muốn hỏi em những vết bầm dập trên người anh đã đủ để anh hối hận khi lừa dối tình cảm của người khác hay ko thôi. Đó là kết cục của những kẻ đã lừa Minh Uyên này. Anh hiểu chứ.

Chun Ho giương đôi mắt giận dữ nhìn Uyên, hắn ta đã hiểu tất cả rồi.

Uyên ung dung bước đi, mỗi bước là một sự kiêu ngạo cố hữu. Học sinh trong trường ko ai dám nhìn thẳng vào mắt Uyên, cũng ko dám thì thầm to nhỏ khi thấy Uyên. Uyên bỗng nhiên trở thành nỗi sợ hãi của tất thảy mọi người.

Uyên có phải đang rất hài lòng với bản thân mình hay ko? Nó hiểu rằng, chỉ ko có quyền, có tiền thì tất thảy mọi chuyện sẽ được giải quyết nhanh chóng. Nó ko muốn thấy hình ảnh con bé quê mùa, ngốc nghếch ngày nào nữa.

Thật ra nó cũng đâu thay đổi mạnh mẽ đến như vậy chỉ sau một đêm cơ chứ. Tối hôm đó về đến nhà, nó đã khóc rất nhiều, khóc đến nỗi sưng đỏ cả hai mắt lên. Mẹ đã vào phòng nó, nghe nó kể, mẹ biết nó đang chịu ấm ức nhiều lắm. Mẹ đã dạy nó phải làm thế nào mới khiến người khác luôn phải nể sợ mình, mẹ bắt nó phải thay đổi hoàn toàn Minh Uyên, từ bề ngoài đến tâm hồn bên trong. “Phải thật nặng tay, con ko thể từ bất cứ thủ đoạn nào. Nếu con muốn bọn chúng phải khiêm nhường với con, phải sợ hãi mỗi khi con tới gần.” Mẹ đã nói như thế, và nó nhận thấy rằng, mẹ đã đúng.

Ko một ai có thể bảo vệ ta ngoài chính bản thân mình.

Thành quả của mẹ có phải rất hoàn hảo ko?

Uyên thôi ko nghĩ đến những chuyện xảy ra trong quá khứ nữa, hai mắt nó nhắm nghiền thật nhanh. Ngày mai, nó còn chuyện quan trọng phải làm.

Với…

Trần Hà Linh!

“Phải thật nặng tay, và ko từ thủ đoạn.,.”

* ** **

– Mẹ, mẹ ơi!

Máh tób dài của lẹ phất phơ trong làn gió. Mẹ đajg hướng đôi mắt buồn rưỔi rượh kia về phía nó, mỉm cười đôn hậu. Đã bao lâu rồi nó ko nhìn thấy nụ cườh ấy của mẹ, đã bao lâu nó ko được nằm trong vòng tay yêu thương mà dụi đầu vào lòng mẹ như một chú mèo nhỏ. Nó nhớ mẹ, nhớ lắm. Tựa hồ như từng thớ thịt trong người đang dần mất đi.

Mẹ vẫn thế, vẫn đẹp như ngày nào, nụ cười của mẹ vẫn ấm áp làm sao. Nó mê mẩn nhìn mẹ mãi, hai tiếng “mẹ ơi!” yêu thương đong đầy trong cổ họng, nó ko thể gọi to lên và kéo mẹ về phía mình, mẹ chỉ đứng yên đó, ánh mắt buồn hướng tới khuôn mặt đang giàn dụa nước mắt.

– Mẹ đừng đi, đừng bỏ con…

Từng câu từng chữ sao mặn đắng thế, nó ko muốn mẹ đi, nhưng mẹ vẫn cứ lướt nhanh như làn gió đêm, phả và khoảng không trống rỗng một nỗi cô đơn đến tuyệt vọng. Mẹ lại cười, dường như nước mắt mẹ cũng dần rơi ra, thấm đẫm khuôn mặt trắng bệch xanh xao ấy.

“Mẹ đừng khóc, con đau lắm!”

Mẹ đang giận nó vì nó đã ko sống tốt như mẹ từng mong mỏi sao? Mẹ muốn con gái mẹ thật kiên cường và mạnh mẽ, nhưng nó lại chưa làm tốt ý nguyện đó của mẹ. Mẹ có biết rằng, chỉ còn một mình trên thế gian sẽ rất buồn và trống trải đến thế nào không?

Hay mẹ còn giận nó vì điều gì nữa? Phải chăng mẹ đã nghe thấy những lời mà nó làm tổn thương đến Huy, nó từ chối tình cảm của người bạn thân nhất của mình mặc dù trong thâm tâm nó tin rằng ngay cả bản thân cũng rất thích cậu ấy. Nhưng…nó có lý do, chỉ là Huy đã đặt quá nhiều niềm tin vào một người thực sự ko xứng đáng.

Liệu mẹ có biết chuyện nó đã gặp người bố đẻ của mình ko? Khi mà nó quyết tâm ko nhận người cha bội bạc đó. Nếu mẹ còn sống, mẹ có cho ông ấy một cơ hội ko? Và mẹ có tự cho bản thân quyền chấp nhận ko? Nhưng nó biết chắc chắn một điều rằng, suốt mười mấy năm qua, một mình mẹ có thể tần tảo nuôi sống nó thì nó cũng sẽ tự lo cho bản thân mình trong suốt những năm tháng còn lại mà ko cần bất cứ sự trợ giúp nào từ người khác cả.

Hình như mẹ vẫn khóc, nước mắt làm mắt mẹ mỗi lúc một đỏ hơn. Mẹ ko hiểu nó muốn gì sao?

– Mẹ! Mẹ! Mẹ ơi!

Nó cũng bắt đầu nức nở to hơn khi nhận ra bóng mẹ đang dần xa khỏi tầm mắt nó, mẹ ko nói gì với nó, mẹ chỉ cười thật dịu dàng, rồi mẹ khóc, có phải mẹ thương con gái mẹ lắm không?

Bóng mẹ lướt nhanh rồi ẩn sâu vào màn đêm đen huyền ảo, trả lại cái ko gian tĩnh mịch u tối.

– MẸ…..

Nó vội choàng tỉnh sau một giấc mơ dài đầy mộng mị. Từ khi mẹ ra đi, đây là lần đầu tiên nó mơ thấy mẹ. Nỗi nhớ nhung lại vô tình giằng xé tim can khiến hai hàng nước mắt cứ vô thức rơi ra mỗi lúc một nhiều.

– Con xin lỗi, mẹ ơi, con xin lỗi….

Nó biết rằng mẹ ko bao giờ muốn nhìn thấy nó yếu đuối đến mức này, nhưng nó ko thể, dường như trong tim, có cái gì đó đang dần đổ vỡ.

– Huy! Xin lỗi.

Trời bỗng nhiên đổ mưa, dù rằng chỉ mới cách đó vài tiếng đồng hồ thôi, ánh trăng cùng hàng ngàn vì sao nhỏ vẫn đua nhau toả sáng màn đêm. Gió mạnh, mưa cũng rất to, đập vào cửa sổ những thanh âm ồn ào đến ghê rợn. Tiếng lá cây xào xạc, tiếng sấm rền vang trời, thỉnh thoảng, một vài tia chớp nổ đùng đoàng cùng sấm sét loé lên, như muốn đập mạnh vào khung cửa khiến chúng như muốn vỡ ra bất cứ lúc nào.

Nhưng nó ko sợ những âm thanh đó, dường như ko có gì có thể khiến nó trở nên kinh hãi được nữa, nó chỉ sợ duy nhất một điều mà ngay đến bây giờ nó vẫn ko thể nào quên. Đó là “nước mắt”, của hai người mà nó yêu quý nhất. Mẹ và Huy.

** ** **

Trận mưa lớn tối hôm qua đã làm cho cảnh vật bên ngoài trở nên điêu tàn hơn bao giờ hết. Đường phố ngập tràn những cành và thân cây bị gió quật ngã. Nước lênh láng khắp nơi khiến ai ai qua đây đều nhăn mặt hết sức khổ sở.

– Ý chài! Sao tôi lại ghét mưa đến thế này cơ chứ.

Ken vừa chạy ra ngoài mua mấy cái bánh mì cùng hai hộp sữa về. Nhìn là biết ngay lý do vì sao mà cậu lại bỗng nhiên cáu bẳn như vậy. Đôi dép xỏ ngón không-phải-hàng- hiệu đang được cu cậu nâng niu trên tay với bản mặt khổ sở hơn bao giờ hết. Thử tưởng tượng xem một thằng con trai đẹp trai sáng láng, áo quần bảnh bao phải chạy ra đầu phố mua đồ ăn, và trở về với một tay cầm đồ ăn, tay kia túm chặt đôi dép như thể nó là vật bất li thân. Thấy vậy, nó ko thể nín cười.

– Cậu vừa đi đánh giặc về đấy hả? Dép đứt thì vứt luôn đi, tha về làm gì cho rác nhà ra.

– Chị ko biết thì im đi nhá. Em thà tống khứ hết đống đồ lỉnh kỉnh này đi còn hơn để mất đôi dép yêu quý này.

– Đôi dép đấy làm bằng vàng chắc. – Nó bĩu môi rồi nhận lấy túi đồ ăn từ tay Ken.

– Còn hơn cả vàng ấy chứ, thì My mua…. – Biết mình nói hớ, Ken cứng họng. Còn nó thì phá lên cười.

– Hoá ra là thế. Được rồi, hiểu, thảo nào mà tôi thấy cậu nâng niu nó còn hơn cả mấy đôi converse với plaza hàng hiệu của cậu.

– Ơ, chị nhiều chuyện thế? Ko ăn đi mà còn…

– Thôi biết rồi, cậu lên phòng thay quần áo đi, nước bắn ướt hết người rồi.

Ken vụt chạy lên phòng, còn nó thì vừa ăn bánh mì vừa tủm tỉm cười. Ken bỏ cái thói trăng hoa của mình vì bé My sAo? Ko hiểu hai đứa nó kết nhau từ lúc nào nữa.

Bất giác, nó thở dài khi bắt gặp chiếc đồng hồ hình chú gấu Teddy mà Huy đã tặng nó vào sinh nhật năm ngoai. Giá như nó cũng vô tư được như Ken thì có khi Huy sẽ ko phải khổ vì nó nhiều đến vậy.

Lắc đầu nguầy nguậy với ý nghĩ điên rồ đó, nó sực nhớ ra cuộc hẹn của Uyên. Hình như 9h sáng nay.

** ** **

– Nhật, sao cậu cứ tránh mặt tớ mãi thế? – Vy uể oải chạy theo bóng dáng cao lớn ấy của Nhật.

– Cậu đừng đi theo tớ suốt như thế được ko?

– Chúng ta là bạn mà, cậu đâu được tránh tớ… – Giọng Vy vờ như giận dỗi.

Nhật đột nhiên đứng lại, quay đầu và kéo tay Vy ra khu sân sau của trường. Ấn mạnh Vy xuống chiếc ghế đá màu rêu, Nhật nói.

– Nghe này Vy, thực sự thì tớ rất quý cậu, nhưng…tớ biết dạo này tớ rất mất tự chủ, tớ sợ tớ sẽ làm nhiều việc khiến cậu có thể bị tổn thương và căm ghét tớ. Nên, có lẽ chúng ta ko nên gần nhau nhiều quá, rất….

– Tớ biết cậu đang lo sợ điều gì và tớ cũng rất cảm thông với cậu Nhật ạ. Thực sự thì tớ có một chuyện muốn nói với cậu từ rất lâu rồi …- Vy ngập ngừng trong giây lát rồi nhìn thẳng vào mắt Nhật, nói tiếp. – Tớ thật sự rất…rất thích cậu, Tớ…

– Vy! Cậu đừng như thế nữa – Nhật đột ngột ngắt lời Vy. , Cậu thừa baết là tớ ko thể mà.

– Tớ biết là cậu chưa quên được Mai Chi, nhưng đó hà quá khứ của hai năm về trước`. Tớ cũng rất tiếc về điều đó, nhưng cậu ko thể nào sống mãi trong lớp vỏ bọc ấy mãi được cậu phải thoát ra càng sớm càng tốt.

– Cậu đâu có hiểu tớ. – Nhật quát lên, đôi mắt đầy giận dữ khiến Vy cũng phải giật mình. – Làm sao cậu có thể bảo tớ quên Mai Chi được chứ. Tớ mãi mãi chỉ yêu một mình Mai Chi, trái tim này ko còn chỗ dành cho ai khác nữa, cậu hiểu ko?

– Cậu chấp nhận tàn nhẫn với chính bản thân mình thế sao? Cậu nghĩ rằng Mai Chi của cậu sẽ muốn thấy một Minh Nhật yếu đuối và hèn nhát hay sao? Hay cậu nghĩ rằng Mai Chi rất hạnh phúc nếu cậu vẫn luôn đặt trái tim mình cho cô ấy mặc dù hai người vốn dĩ là người của hai thế giới.

– Cậu…

– Cậu làm ơn hãy tỉnh lại đi. Nếu cậu ko thể chấp nhận một con nhỏ đáng ghét lúc nào cũng chỉ trích cậu là tớ thì cậu hãy cứ mở lòng mình với những cô gái khác. Đừng tự hành hạ mình như vậy nữa. Hãy để Mai Chi được là một phần ký ức đẹp nhất của cậu, được ko? – Vy thở dài, giọng nói bắt đầu nhỏ dần.

– Từ giờ trở đi. Xin cô đừng đến tìm tôi nữa. – Nhật lạnh lùng nói rồi quay lưng về phía Vỵ

– Nhật.. – Vy sửng sốt. – Cậu nói gì vậy?

– Cô có biết tôi căm ghét nhất loại người nào ko? – Nhật nhếch mép và nói thật chậm rãi. – Đó là những người muốn tôi rời xa và quên Mai Chi.

Nhật rảo bước thật nhanh ra khỏi khu vườn. Gió thổi nhẹ làm lay động từng lọn tóc mảnh mai, vô thức cuốn theo giọt nước mắt cuối cùng. Vy gục mặt xuống ôm lấy đầu gối, nấc thành từng tiếng.

Vy muốn tốt cho Nhật nhưng cuối cùng lại bị cậu ấy chối bỏ một cách phũ phàng. Cậu ấy lại căm ghét Vy, từng lời nói như cứa sâu vào vết thương vốn chẳng lành khiến chúng càng thêm đau xót.

Chẳng nhẽ, Vy đã sai sao?