Chương 33

Bạch Thiên Trương trốn sau một gốc cây khẳng khiu thăm dò, sáng sớm có rất ít người qua lại trên sân trường, nhưng ai cũng đều cảm thấy khó hiểu khi trông thấy hoa hậu giảng đường trong truyền thuyết đang cố gắng ẩn nấp sau thân cây nhưng lại bị bại lộ hoàn toàn, ừm, chắc dạo này không còn thịnh hành phong cách tiểu thư khuê các nhã nhặn, mà thay vào đó là yêu nữ có hành vi kì quái hoành hành?

Bạch Thiên Trương một tay che nắng, điều tra tình hình quân địch phía trước, tòa nhà kí túc xá kia của cô hùng vĩ, to lớn sừng sững trong ánh mặt trời, tư thế cao ngạo liếc nhìn chúng sinh. Bạch Thiên Trương mỉm cười: nói xem, Ngôn Mạch làm sao có thể phá hủy được cả dãy kí túc xá chứ! Lại nhìn khắp một lượt, không thấy bóng dáng một cọng tóc gáy của Ngôn đại thần. Bạch Thiên Trương yên tâm, thản nhiên vung tay bước tới.

Nhưng rất nhanh, lúc nhìn thấy bóng dáng trong chỗ bóng râm kia, bộ dạng xun xoe của cô hóa thành run rẩy, Bạch Thiên Trương gần như đã quay đầu chạy, sau lưng chợt vang đến một giọng nói lạnh lẽo: “Thiên Trương.”

Ngôn Mạch nghiêng người tựa vào tường, giữa hai ngón tay kẹp một điếu thuốc đang cháy dở. Bạch Thiên Trương chột dạ nhìn anh, hình như anh cả đêm không ngủ, trên cằm đã có chút màu xanh của râu, khuôn mặt tiều tụy, rít một hơi khói, nhìn cô chằm chằm. Haiz, Bạch Thiên Trương nghĩ, cho dù Ngôn Mạch sa sút như vậy nhưng vẫn mang một loại gợi cảm suy sụp… Ặc ặc, gợi cảm?! Bạch Thiên Trương kịp thời ngăn lại ý nghĩ thấp hèn, sao lúc này lại nghiêm túc giống như thời kỳ chiến tranh khốc liệt đổ bộ Normandy vậy, đóa hoa chiến tranh xưa cũ này cần phải bị bóp chết từ khi đang nảy mầm!

Bạch Thiên Trương và Ngôn Mạch đã qua lại khá lâu, cô cũng biết bình thường anh không hút thuốc, không uống rượu, không có bất kỳ sở thích không lành mạnh nào, thực sự là người đàn ông tốt điển hình. Mà giờ phút này dưới chân chỗ anh đứng có rất nhiều tàn thuốc, có vẻ như đã hút cả một đêm, có thể thấy anh đã lo lắng đến chừng nào.

Bạch Thiên Trương hơi chột dạ, lại có chút đau lòng, vừa muốn thừa nhận hành vi phạm tội và sám hối với Ngôn Mạch, nhưng lại đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng? Thừa nhận hành vi phạm tội? Cô có tội tình gì? Rốt cuộc ai mới là đầu sỏ gây ra mọi chuyện?! Nghĩ vậy, cô lại bắt đầu cây ngay không sợ chết đứng, trừng mắt nhìn Ngôn Mạch.

Ngôn Mạch bước nhanh vài bước, đi tới ôm chặt lấy Bạch Thiên Trương, Bạch Thiên Trương ngửi thấy người anh toàn mùi thuốc lá, vô ý thức muốn giãy giụa phản kháng, kết quả anh lại càng ôm chặt hơn.

Ngôn Mạch hoảng hốt, đột nhiên lại kéo Thiên Trương ra, nhìn từ trên xuống dưới, trái phải vài vòng, sờ sờ tóc cô một chút, lại vỗ vỗ mặt cô một chút, xác định Thiên Trương không thiếu một sợi tóc nào mới yên lòng, anh nói: “Không sao là tốt rồi, không sao là tốt rồi.”

Bạch Thiên Trương nghe giọng Ngôn Mạch khàn khàn như vỡ vụn, bộ dạng hốc hác căng thẳng, nghĩ đến đêm qua, anh vì cô mà chạy khắp nơi, cảm thấy vách ngăn nơi trái tim vừa lặng lẽ rơi xuống, rốt cuộc một câu tiếp theo của Ngôn Mạch lại khiến cô lập tức vỡ mộng.

Ngôn Mạch giống như ông chồng đang thẩm vấn cô vợ cả đêm không về, vẻ mặt trách cứ: “Đêm qua em đi đâu?”

Hôm qua sau khi anh nói ra một câu khiến bản thân hối hận suốt đời, đổi lại một câu còn tàn nhẫn hơn của Bạch Thiên Trương, cô nói: Ngôn Mạch, anh xem, hóa ra giữa chúng ta, ai cũng không có đủ lòng tin với đối phương. Khi đó từng câu từng chữ, đều là khắc cốt ghi tâm, khiến anh chấn động không thể đáp lại. Mà sau khi anh đã lấy lại tinh thần, Bạch Thiên Trương đã đi đâu không thấy.