Chương 33

Mặt trời dần ló dạng, những tia nắng ấm áp xuyên qua ổ cửa sổ đánh thức một giấc ngủ khá dài của tôi. Thân người trở nên uể oải vì có lẽ dầm mưa hôm qua. Tay tôi mò mẫm chiếc điện thoại để xem bây giờ là mấy giờ. Chỉ mới 6h30 thôi, đúng là đêm của những tháng này chưa nằm đã sáng. Thình lình tôi nhớ về nhỏ Miu và bật dậy, nhìn xung quanh không thấy nhỏ đâu. Mọi thứ trong phòng đã được dọn dẹp. Tôi nằm ngay ngắn trên giường, được đắp chăn cẩn thận. Lạ thật, không phải nhỏ bệnh sao? Mới sáng sớm mà đâu mất tiêu rồi.

Sau khi vệ sinh cá nhân xong, tôi vào bếp vì nghe có những tiếng động phát ra. Thì ra nhỏ ở trong đây từ nãy giờ, vẫn kiểu ăn mặc như tối qua, nhưng bây giờ lại chuyển qua một cái áo sơ mi khác của tôi. Nếu nhỏ ở đây luôn, chả lẽ hai đứa sẽ cùng chia sẽ áo cho nhau để mặc à? Một suy nghĩ buồn cười lướt qua trong đầu tôi. Nhỏ đang cặm cụi ở cái bếp ga để nấu những món gì đấy. Vừa làm vừa hát líu lo như chim sáo.

– Anh dậy rồi hả? Vừa thấy tôi vào bếp nhỏ đã hỏi, khuôn mặt tưởi tỉnh, rạng ngời hơn rồi. Nhưng nhìn buồn cười thật, mặt nhỏ bị dính lọ, dính tương gì đó, như mặt mèo vậy.

– Anh cười gì đó?

– Không có gì…hì.! Mặt em dính lọ kìa, để anh lau cho! Tôi dùng khăn giấy lau cho nhỏ, cái gò má hồng hào mọi ngày từ từ hiện ra.Mặt nhỏ hình như ửng đỏ lên vì ngại.

– Sao em dậy sớm vậy? Em còn mệt không?

– Em đâu có sao, em khỏe rồi nè!

– Hôm qua em làm anh lo quá, lạnh run cầm cập luốn đây!

– Phải rồi, lo cho tui quá! Lo đến nỗi ngủ ngon lành luôn mà…hi hi.! Nhỏ trề môi trêu tôi.

– Anh lại đây! Ngồi xuống ăn sáng nè! Nhỏ chạy lại kéo tôi vào bàn.

– Ăn sáng thôi mà, kiếm cái gì nhẹ nhẹ ăn đại cho rồi! Nấu chi mất công vậy em! Cơ bản là 6 năm qua tôi đã quen cái kiểu ăn sáng nhẹ ở phương tây, vài lát bánh mì, bơ, sữa, vậy là xong.

– Em thích nấu cho anh ăn! Nói nhiều quá, có ăn không? Em chóng nạnh, phùng má chu mỏ hỏi.

– Dạ! Ăn ạ!

– Giỏi…hi hi…! Nhỏ dọn chén đũa, đồ ăn ra bàn.

Nhỏ xào nguyên một chảo hủ tiếu mì thơm phức, có cà rốt này, cải xanh, giá hẹ. Nhỏ còn pha nước mắm chanh đường để ăn nữa. Chả biết dậy lúc nào mà làm nhiều việc quá. Công nhận không có ăn thì thôi, chứ trước mặt đồ ăn thế này thì quên luôn kiểu ăn sáng nhẹ Tây phương. Chỉ muốn lao đầu vào mà chén cho sướng cái miệng.

– Ủa? Sao không có thịt gì hết vậy em? Tôi gấp được vài đũa, thì phát hiện toàn rau và đậu hủ.

– Thịt hôm qua mình ăn hết rồi còn đâu, hôm nay cho anh ăn chay một bửa. Nhỏ cười tít mắt.

– Ừ! Mặt tôi có tí thất vọng.

– Chút nữa mình đi chợ nhe, mua thêm đô ăn! Tủ lạnh trống trơn rồi.

– Ừ! Ăn xong anh chở em đi.

– Xuỵt! Có tiếng điện thoại reo, nhỏ ra hiệu cho tôi im lặng.

– Alo! Con nghe nè ba. Ba của nhỏ gọi.

– Dạ! Con ở nhà bạn chơi vài bữa nữa con về.

– Dạ! Ba đừng lo. Nhỏ cúp máy điện thoại.

– Haizz..nói xạo không chớp mắt luôn! Tôi chọc nhỏ.

– Tại ai mà em phải nói xạo?

– Tại em chứ tại ai?

– Không dám đâu, tại anh đó.

– Biết rồi, ăn đi rồi đi chợ.

Ăn xong thì tôi tiếp tục công việc rửa chén đáng ghét, nhất định lần sau phải giành nấu để nhỏ rửa chén. Đang hì hục chà rửa thì cảm thấy ấm ấm phía sau lưng. Quay lại sau lưng thì hết hồn khi thấy nhỏ Miu đứng ở phía sau từ lúc nào, nhỏ đang đứng ép sát gò má vào lưng tôi.

– Làm gì vậy gái?

– Có làm gì đâu?

– Sao đứng đó, không lên phòng khách nghỉ đi!

– Buồn lắm! Ở đây xem anh rửa chén.

– Có gì hay đâu mà xem?

– Em thích xem! Ý kiến gì?

– Thích thì vào rửa đi nè!

– Dạ! Nhỏ xắn tay áo lên, chen vào rửa cùng tôi. Con nhỏ buồn cười và khó hiểu thật.

– Mặt em dính gì nè. Tôi giả vờ lau cho nhỏ rồi tray xà bông lên cái mặt đáng ghét ấy.

– Dính ở đây nữa nè. Ở đây nữa.

– Dính gì mà tùm lum vậy? Mặt nhỏ ngu ngơ và hỏi. Nhỏ lấy tay sờ thử trên mặt nhỏ.

– Anh đáng ghét quá! Ở dơ quá đi! Nhỏ phát hiện ra tôi đang trêu nhỏ, nhó cắn và cáu xé tôi.

Hai đứa đứng đùa giỡn cả buổi mới rửa xong mớ chén ấy. Nhìn đồng hồ thì cũng gần 10 giờ, tôi chở nhỏ đi chợ mua đồ ăn.Nhìn cái bộ dang lựa thịt, lựa cá của nhỏ là đúng chất gái quê tôi rồi. Không thể tin được sự thay đổi chóng mặt như vậy. Lúc trước gặp nhỏ cứ tưởng là tiểu thư chỉ biết ăn và ngủ. Tôi cứ đi lẽo đẽo sau lưng của nhỏ để xách đồ vì tôi cũng chả rành mấy vụ này. Mua gì nhỏ cũng kì kèo trả giá, mà thường là nhỏ đều thành công. Có lẽ mọi người thấy con nhỏ xinh xắn dễ thương quá nên họ quý. Đi một vòng hết cái chợ cũng mua xong những thứ cần thiết. Thấy nhỏ đứng chu mỏ ở một cửa hàng, tôi đi lại hỏi.

– Xong chưa? Về thôi em! Đứng đấy làm gì?

– Em muốn ăn kem! Giọng nhỏ nụng nịu như con nít.

– Thích thì mua ăn đi! Cái con bé này.

– Anh mua cho em cơ!

– Haizz…thì ừ!

– Chị ơi! Bán cho em hủ kem này! Tôi gọi chị chủ hàng kem.

– Em thích kem que!

– Chị ơi! Đổi em kem que này nhe!

– Anh không ăn hả?

– Không! Anh còn no lắm!

– Em muốn anh ăn kem với em! Chà, nãy giờ nhỏ đi nắng quá nên giỡ chứng chăng?

– Lấy em 2 que kem luôn chi ơi!

– Kem của em đây. Cho chị xin 20 nghìn nhe! Em chìu chuộng vợ vậy là tốt đó. Chị chủ quán nhìn tôi cười.

– Hi hi…đi về thôi chồng ơi! Con nhỏ ghẹo tôi.

– À ờ…về thôi!

Dẫn xe ra khỏi bãi đậu, hai đứa ngồi giải quyết gọn 2 que kem vừa mua. Để ý mỗi lần ăn kem, mặt nhỏ cười tươi đáng yêu lắm. Chắc đây là món khoái khẩu của nhỏ. Trời nóng nên ăn cái này cũng giải nhiệt được sự nóng nực của những buổi trưa hè Sài Gòn. Thoáng chốc tôi đã ăn hết que kem của mình và quăng que vào sọt rác. Nhỏ hớt hải ngăn tôi lại nhưng que kem đã bay vào sọt rác từ lâu. Nhỏ chạy lại mở nắp thùng ra và tìm kiếm.Tìm một hồi lâu vẫn không được, mặt nhỏ bì xị.

– Thôi em! Mất rồi thôi, chỉ là que kem thôi mà!

– Không chịu đâu! Em muốn cái que đó! Nhỏ nhăn mặt như sắp khóc vậy.

– Ừ ừ..để a tìm! Tôi đành săn tay áo lên mò mẫm trong sọt rác, rất nhiều ánh mắt của những người xung quanh đang nhìn tôi, ngại chết được.

– Của em nè! Mò một hồi lâu cũng tìm ra, may quá.

– Yeah! Nhỏ cười tít mắt, cầm lấy que kem, rửa lại bằng nước suối, lau khô rồi cất vào túi xách của nhỏ.

– Em làm gì mà cần mấy cái que đó dữ vậy? Em thích trúng thưởng đến vậy sao? Trên đường về tôi hỏi nhỏ.

– Ừ! Em thích trúng thưởng đó được không? Sau này ăn xong phải đưa em!

– Hả? Tức là sau này anh phải ăn dài dài nữa hả?

– Ừ! Hí hí. Nhỏ cười khoái chí.

– Em vào nhà đi! Anh đi công chuyện chút anh về! Về đến nhà thì tôi để nhò vào nhà và đi công chuyện.

– Chuyện gì? Gặp gái ha? Nhỏ chóng nạnh lên hỏi.

– Gái gì đâu, anh đi gặp thằng bạn cũ hồi cấp 3 thôi.

– Biết rồi, em đùa thôi. Anh đi nhớ về sớm, em ở nhà chờ cơm đó!

Quay xe ra, tôi chạy về nhà Linh để đón em. Hôm nay có hẹn với thằng Tuấn và thằng Nam uống café. Hai ông tướng dạo này bận ghê thật, hên mà lịch cứ đổi liên tục. Đến tận hôm này mới có chút thời gian ít ỏi để uống café chung. Đến gần nhà Linh, chạy từ xa đã thấy cô gái yêu kiều đứng chờ không biết từ bao giờ. Dạo gần đây có lẽ tinh thần của em tốt, ăn uống đàng hoàng nên thấy đầy đặn có da thịt hơn rồi.

– Hay ghê hé! Hẹn người ta mấy giờ mà giờ mới đến? Em phơi nắng nãy giờ nè.

– Anh xin lỗi! Tôi nói và gãi đầu.

– Da em mà bị cháy đen là anh cho em tiền đi tắm trắng lại đó! Em cười và leo lên xe ôm lấy tôi.

– Vậy anh không lo! Nắng nào làm em đen nỗi!

– Anh hay hé! Đi thôi anh! Em cười thật tươi, vẫn nụ cười quyến rũ với bờ môi hồng và nốt ruồi son làm điểm nhấn.

Tôi chở em ra một quán café ở quận Nhất như đã hẹn với thằng Tuấn. Đến nơi thì thấy thằng Tuấn đã ngồi đợi từ lúc nào, nhìn bao thuốc là thì chắc đốt cũng được vài điếu rồi.

– Thình thịch, thình thịch. Khi tụi tôi vừa đến, thì nó nói. Tay nó để lên ngực để diễn tả tim nó đang đập mạnh như những âm thanh mà vừa phát ra từ miệng nó.

– Mày bị khùng hả? Tôi hỏi thằng Tuấn.

– Linh! Em vẫn trẻ đẹp và hot như ngày nào! Ở em không có khái niệm tuổi tác sao? Em có thể cho anh một cơ hội không? Thằng Tuấn nhìn Linh và nói.

– Cái anh này đùa hoài! Linh đánh nó một cái và cười nói.

– Ha ha…đùa tí cho vui mà! Mà công nhận Linh bây giờ có khác gì Linh học lớp 10 ngày nào đâu!

– Haizz…thằng Nam đâu rồi mạy? Tôi ngồi vào bàn và hỏi.

– Nó nói nó tới liền.

– Ờ kìa…nó tới kìa. Thằng Tuấn chỉ tay xuông dưới đường.

Chúng tôi đang ngồi ở ban công của quán, nhìn theo hướng thằng Tuấn chỉ thì thấy hai người đi xe đến.

– Đâu? Tao không thấy?

– Cái thằng ngồi phía sau xe đó chứ ai.

– Hả? Thằng Nam đó hả?

Nó khác với những hình ảnh trong trí tưởng tượng của tôi quá. Tôi cứ nghĩ cái dáng thầy giáo thì phải lịch sự lắm chứ. Nó từ từ tiến về phía bàn của tôi, trong bộ dạng của nó không còn vẻ gì là thư sinh yếu đuối ngày xưa nữa. Nhìn phong trần và bụi bặm hơn nhiều dù vẫn mặc quần tây, áo sơ mi. Cổ áo thỉ không cái nút, để phanh ngực và thấy một công dây chuyền xích to đeo trên cổ. Đầu tóc chai bóng bẩy, nói tóm lại cứ như dân chơi, một tay anh chị nào đó.

– Hello! Khỏe không thằng Khanh lúa? Nó đi đến bắt tay, ôm lấy tôi và hỏi.

– Ừ! Tao khỏe.

– Chào Linh! Vẫn khỏe hả cưng? Nó quay sang Linh, nựng má Linh một cái.

– Dạ! Linh trả lời, khẽ quay mặt đi để tránh cái tay của thằng Nam.

– Mày uống gì?

– Thôi khỏi! Tao bận lắm, gặp chút rồi tao đi ngay. Để hôm khác mình nhậu nhe.

– Ừ! Tao biết mày bận mà! Gặp chút thì mày ở nhà luôn đi, tới làm gì. Thằng Tuấn có vẽ hơi cáu.

– Chà, anh Tuấn thiếu gia vẫn cứ nóng như ngày nào nhỉ? Thằng Nam nói. Vẻ mặt thằng Tuấn càng khó coi hơn, không biết giữa hai thằng xảy ra chuyện gì nữa.

– Cho mượn điếu thuốc mồi cái coi! Nó rút một điếu thuốc từ bao thuốc của thằng Tuấn, rồi mồi lửa từ điếu thuốc thằng Tuấn đang cầm trên tay.

– Dạo này công việc mày thế nào Nam? Dạy học ở trường nào? Tôi hỏi. Nhìn qua thằng Tuấn thì thấy nó phì cười một cái rồi lắc đầu, tôi càng thấy tò mò hơn.

– Dạy học? Giờ này mà tao dạy học thì chết đói lâu rồi, còn ngồi đây gặp 2 đứa bây sao? Nó hít một hơi thuốc thật sâu, ngẫng mặt lên trần nhà và phà những làn khói trắng mờ ảo. Mở ảo như cuộc sống của nó hiện tại vậy.

– Vậy mày học sư phạm rồi làm nghề gì? Nó lắc đầu và vẫn tiếp tục phì phèo điếu thuốc.

Ở dưới lầu có một thằng đi lên, đầu tóc, quần áo trông khá bặm trơn. Tay thì đầy những hình xăm quái dị, nó hùng hổ tiến về phía bàn của chúng tôi.