Chương 33 – Công hiệu của rượu Mao Đài

Đồng Yên về đến nhà đã là mười giờ tối. Cô nhón chân nhẹ nhàng bước từng bước chuồn về phòng thì cửa thư phòng đột nhiên mở ra.

“Yên Yên, vào đây.” Giọng nói của ba cô trầm trầm vang lên.

Khuôn mắt nhỏ nhắn của Đồng Yên tái nhợt, mím môi đi vào.

“Ba, ba còn chưa ngủ ạ?”

“Đang đợi con. Yên Yên, ba có vài lời muốn nói với con.”

Đồng Yên hai tay nắm chặt lại hỏi nhỏ: “Chuyện gì ạ?”

“Con hãy chia tay với Lăng Khiên rồi quay về bên cạnh Tiếu Diệc Trần đi. Nó mới là người có thể cho con hạnh phúc.”

“Ba, bây giờ con yêu Lăng Khiên.”

Đồng ba đứng lên, hai tay đặt trên hai vai cô lời nói sâu xa: “Lăng Khiên, người này lòng dạ quá sâu, con sẽ không nhìn thấu được nó đâu. Nếu như có một ngày con phát hiện ra nó không giống như tưởng tượng của con, con sẽ rất đau khổ.”

Đồng Yên ngẩng đầu, ánh mắt quật cường nhưng hai mắt đã bao phủ một tầng nước mỏng: “Ba à, Lăng Khiên là một thương nhân thành công như vậy thì không thể thiếu được lòng dạ sâu kín. Nhưng những điều đó đều là đối với người khác, còn với con bây giờ anh ấy rất chân thành, những việc anh ấy đã hứa với con thì nhất định sẽ làm được. Có lẽ hiện giờ anh ấy đang giấu con điều gì đó, nhưng tuyệt đối sẽ không gạt con. Con biết ba đối với ba Lăng Khiên có bất mãn, nhưng mà chuyện đó không hề liên quan đến anh ấy, sự thật đúng ra thì con mới là người phải xin lỗi Lăng Khiên. Ba, hãy thành toàn cho chúng con được không ba?”

Ánh mắt ông khổ sở nhìn cô: “Yên Yên, con quá thuần khiết, do đó rất dễ dàng mắc lừa và bị kẻ khác lừa gạt. Thân thể ba càng ngày càng không tốt, chỉ có thể đem con giao cho Diệc Trần. Như vậy ba mới có thể yên tâm.”

Đồng Yên đỡ ba mình ngồi xuống ghế salon, thành thật nói: “Ba, xin ba hãy tin tưởng vào ánh mắt của con, Lăng Khiên tuyệt đối sẽ không làm tổn thương con. Anh ấy quý trọng con như thế nào con rõ ràng cảm nhận được, huống chi dù không có Lăng Khiên, con cũng sẽ không tiếp nhận Tiếu Diệc Trần đâu. Con đối với anh ta không còn cảm giác gì nữa rồi.”

Đồng ba nắm lấy tay cô, thật lâu không nói gì. Qua thật lâu sau ông mới ngẩng đầu lên nhìn cô, trong mắt là không đành lòng cùng thương tiếc: “Yên Yên, nếu như ba nói nhất định phải làm cho con chia tay Lăng Khiên thì sao?”

Đồng Yên khó hiểu nhìn ông: “Ba, tại sao… tại sao ba phải làm như vậy?”

Đồng ba cúi đầu, khàn khàn nói: “Yên Yên, coi như ba ích kỷ cũng được, ba không cách nào chấp nhận con gái mình gả cho người nhà họ Lăng được. Ban đầu ba nó chưa trực tiếp nói rõ ràng với ba đã cách chức của ba. Mấy năm nay ba cũng đã ngộ ra được nhiều điều, ba cảm thấy quyền lực địa vị đã không còn quan trọng nữa. Nhưng đối với ông ta ba không cách nào tha thứ được. Coi như là vì ba, con hãy rời khỏi cậu ta được không?”

Nước mắt càng ngày càng nhiều, cô cúi đầu thật sâu vô lực phản bác. Là một người cha, ông đã dùng giọng nói trầm thống, khổ sở nói lên lời thỉnh cầu với con gái mình thì cho dù người đó là ai cũng không thể cự tuyệt. Nhưng cô là một người kiên cường, sau một thời gian dài trầm mặc, cô nghẹn ngào nói: “Ba, nếu như ba không cách nào chấp nhận được việc con gả cho Lăng Khiên thì cả đời này con sẽ không lấy chồng. Con có thể đồng ý với ba, đảm bảo với ba rằng sau này anh ấy sẽ không xuất hiện trước mặt ba nữa, nhưng lại không thể đáp ứng việc con phải rời xa anh ấy. Như vậy đối với Lăng Khiên và cả với con là không công bằng.”