Chương 33 – Gặp lại Kiều Tranh 3

Ra khỏi phòng bệnh, tâm tình Chu Thiến vô cùng nặng nề. Cô vẫn nghĩ, vẫn muốn trở lại với thân thể của mình. Cuộc sống hiện tại với cô mà nói cũng chỉ như một bộ phim, cô chỉ nhìn bằng ánh mắt của người xem chứ không muốn lấn sâu bởi vì biết sớm muộn gì cũng tàn cuộc chơi.

Nhưng mãi đến hôm nay cô mới ý thức được, có lẽ vận mệnh còn có an bài khác.

Cô phải suy nghĩ cẩn thận một chút, nếu nhất định về sau cô chỉ có thể làm Tống Thiệu Lâm thì nên làm gì mới tốt?

Lúc này, phía sau có người gọi:

– Thiệu Lâm.

Giọng nói trầm thấp, hùng hậu

Chu Thiến xoay người, Kiều Tranh đứng phía sau cô không xa, khuôn mặt tuấn lãng dưới ánh mặt trời chiếu rọi có vẻ đẹp như thật như ảo. Khóe miệng khẽ cười, nụ cười như sương khói, ấm áp, mông lung khiến cho mọi thứ như an tĩnh hơn.

Tâm tình nặng nề của Chu Thiến vì vậy mà dần thư hoãn lại.

Kiều Tranh đi đến bên cô, lẳng lặng nhìn cô, ánh mắt của anh khiến không khí trở nên nóng rực. Mặt Chu Thiến lặng lẽ ửng hồng

Hồi lâu sau anh mới chậm rãi nói:

– Đã lâu không gặp, chúng ta có thể nói chuyện được không?

Anh cười:

– Ở đây thực sự quá nóng.

Người đàn ông tươi cười ấm áp trước mặt này chính là người Chu Thiến ngày nhớ đêm mong. Tuy rằng cô biết anh nhìn là nhìn Tống Thiệu Lâm nhưng có sao đâu? Chỉ cần được ở bên anh chuyện trò, có thể nhìn anh thì đã thấy mỹ mãn lắm rồi.

Chu Thiến nhẹ nhàng gật đầu, cô không thể từ chối lời mời này.

Bọn họ đến bãi đỗ xe lấy xe, Kiều Tranh đi chiếc xe hơi màu đen giản dị, cũng giống như con người anh, khiến cho người ta có cảm giác trầm ổn.

Xe đi ra đường lớn, Chu Thiến nhìn anh gần trong gang tấc, động tác thành thục, tao nhã, bỗng nhiên có cảm giác như trong giấc mơ.

Lúc này, Kiều Tranh hỏi:

– Anh rất ngạc nhiên, sao em và Thiến Thiến lại là bạn?

Chu Thiến hỏi lại anh:

– Sao anh xuất hiện ở đây?

– Anh về nước, mẹ nói cho anh tin xấu này, trước kia bọn anh là hàng xóm, Chu Thiến là cô em gái nhỏ hay chơi với anh, cô ấy… là đứa trẻ rất đáng thương, không ngờ nhiều năm không gặp lại thành ra thế này…

Anh khẽ thở dài một tiếng, vô cùng tiếc nuối

Tim Chu Thiến trầm xuống, tuy rằng cô sớm biết anh coi mình như em gái nhưng nghe chính miệng anh nói vậy vẫn khiến cô thấy đau. Cô đã từng nói với anh nhưng anh quên rồi sao? Cô quay đầu đi, nhìn ra ngoài cửa xe, suy nghĩ quay trở về một đêm nhiều năm trước…

Cha nói cô chưa từng ăn bánh sinh nhật, thực ra cô đã được ăn, chỉ là cha không biết mà thôi.

Sau khi mẹ qua đời, sinh nhật 11 tuổi của cô, cha căn bản không nhớ rõ sinh nhật của cô nhưng cô biết cha rất bận cũng rất buồn nên cô không trách cha.

Cô co người ngồi dưới lầu nhìn trăng ngẩn người, nhớ lại khi mẹ còn sống, một nhà ba người cùng chúc mừng sinh nhật, không nhịn được mà khóc. Cô nhỏ giọng nói với chính mình:

– Thiến Thiến, sinh nhật vui vẻ.

Lúc này, giọng Kiều Tranh vang lên phía sau:

– Thiến Thiến, hôm nay là sinh nhật em à?

Cô quay đầu, nước mắt lưng tròng nhìn anh, gật gật đầu.

Anh thở dài, khẽ lau nước mắt cho cô nói:

– Sao lại trốn ở đây khóc? Mẹ em biết em khóc nhất định sẽ rất buồn

Dưới ánh trăng trong sáng, khuôn mặt anh thật dịu dàng

– Em ngồi ở đây chờ anh, anh đi một tí rồi quay lại