Chương 33 – Kẻ ác một nửa

Chúng tôi quyết định không trả tiền. Cách này lu mờ lương tâm. Nhưng chúng tôi không phải Đào Uyên Minh hay Chu Tự Thanh*, cũng không phải thánh nữ hay đại giáo chủ, chúng tôi không cao ngạo thanh cao, không thể méo mặt yêu hòa bình, càng không yêu người khác hơn yêu bản thân. Đối mặt với bất công mà sinh tồn, chúng tôi chỉ nghĩ : sắp chết đói tới nơi, ai giảng lương tâm ở đây?

*Hai thi nhân nổi tiếng thanh liêm trong sạch, Đào Uyên Minh vì không muốn quỵ lụy trước cường hào ác bá mà chấp nhận bỏ mũ từ quan về sống ẩn dật.

Vậy mới nói, vật bị ép đến cùng cực ắt sẽ bật lại, bức người đến lúc nào đó lương dân cũng hóa điêu dân. Giống Phùng Kiến Vân : chỉ biết khóc thê thảm gào thét chị ta chẳng còn cách nào khác. Tương tự, chúng tôi cũng chẳng còn cách nào.

Khi đã nghĩ thông suốt, cuộc sống trở nên dễ chịu hơn, tục ngữ nói lợn chết không sợ nước sôi phỏng, phía cảnh đội điều đình vô ích, chúng tôi chờ ra tòa. Dù sao người nào đệ đơn trước sẽ lấy phí tố tụng trước. Một năm, hai năm, ba năm… Mặc kệ tòa muốn xử đến lúc nào, người nằm chờ chết cũng không phải Trần Dũng, chúng tôi có thời gian, từ từ kéo dài. Lệ Lệ nói rất đúng, đầu năm thiếu tiền là đại gia, quốc gia chủ nghĩa xã hội khoa học, chẳng lẽ vì người ta không trả tiền bồi thường mà cưỡng chế người ta ra đường ở?

Tôi có tự trách, cảm thấy suy nghĩ của mình thực xấu xa, nhưng nhà họ Chu bất nhân bất nghĩa thì tôi cũng chỉ biết đối xử bất nhân bất nghĩa lại vậy thôi, tiếc nuối duy nhất của tôi là lúc trước muốn đi hầu hạ Chu đại ca đổ bô, không tiền thì lấy nhân lực bồi đắp nhưng cuối cùng lại không đi, chúng tôi đều không can đảm đi gặp Chu Phú Xương, từng thử qua vài lần nhưng không thể, nhìn thấy anh Chu nằm đó sẽ chột dạ, cái cảm giác này xâm nhập tận xương tủy, mỗi lần đều đào hết mớ mặc cảm tội lỗi lên, vồ vập mình, khiến mình uể oải muốn khóc.

Cứ như vậy một tháng qua đi, rốt cuộc chúng tôi không chịu đựng nổi nữa, chỉ có thể làm kẻ ác một nửa, Ân Sinh và Trần Dũng nhìn nhau im lặng, chuyển nhà xuống ở một căn hộ nhỏ hơn, bán căn hộ lớn, thu hồi được mười vạn cộng với hai mươi lăm vạn đã chuẩn bị tốt, cuốn sổ tiết kiệm mỏng manh là toàn bộ gia sản của chúng tôi, cẩn thận đặt trong ngăn kéo chờ nhà họ Chu đồng ý hòa giải tới lấy.

Cực hạn chính là như vậy.

Một chiều chạng vạng mùa đông rét lạnh, tuyết rơi cả ngày vừa mới ngừng lại, thành phố bị bao phủ trong tuyết trắng, hai bên đường tuyết vẫn chưa cạo hết, mặt trời mất dạng, ánh nắng không một chút độ ấm chiếu lên người những kẻ gian nan bôn ba, khắc họa nét đặc trưng của mùa.

“Cái gì! Để mặc Chu Phú Xương trước cổng đồn cảnh sát sao?”.

Trong điện thoại, Lệ Lệ hô to gọi nhỏ. “Bọn họ không phải người, hôm nay nhiệt độ là -10! Trời ơi, em phải tố cáo bọn họ!”.

Tôi bất đắc dĩ cười khổ, tôi hiểu Lệ Lệ bất bình, tố cáo kêu oan cũng tốt, cố chấp làm lì cũng vậy, người ta đã làm thế thì chúng tôi biết phải làm sao. Tôi còn nhớ lần đầu tiên bọn họ ném người trước cửa tòa án, tôi và Trần Dũng lập tức chạy qua, anh Chu nằm dưới đất rơi lệ, thứ nước mắt vẩn đục rớt ra khỏi đôi mắt như có như không, lăn dài xuống cần cổ gầy xơ xác, sắc mặt anh ta lúc đó tái nhợt như tro. Lần đó, Trần Dũng canh giữ bên Chu Phú Xương một ngày một đêm, vừa giao tiền vừa kêu gào người nhà Chu Phú Xương đến đón anh ta. Bây giờ, phải cần bao lâu?