Chương 33: Ngoại truyện 1

[ Tại: Đây là đoạn chưa kể vào tối hôm sinh nhật của Lẫm Lẫm. Sau khi Lâm Khi uống say, Lẫm Lẫm dìu anh về phòng, và… ]

Lẫm Lẫm bất đắc dĩ dìu cái kẻ uống say đến bất tỉnh kia về phòng ngủ.

Thật là, không biết uống thì đừng có cố uống, không đúng, phải nói là không biết gì thì đừng có làm loạn.

Lẽ nào anh ta không phát hiện thứ mình uống ở bữa tiệc hôm trước với thứ vừa mua không phải là một sao? Một cái là rượu cốc-tai, một cái là thứ nước quả kì dị, khác biệt nhiều như vậy mà cũng không nhận ra à? Dù thế… trên đời này cũng có người uống rượu cốc-tai mà say mèm đến mức này ư?

Lẫm Lẫm cúi đầu nhìn nhân vật mặt đỏ tai hồng kia, thở dài.

Chỉ giỏi làm người khác lo thôi.

Lẫm Lẫm nhẹ nhàng đặt Lâm Khi lên giường. Dễ nhận thấy là con ma men kia một chút cũng không chịu yên phận, một tay vẫn nắm lấy áo sơmi của Lẫm Lẫm không tha.

Lẫm Lẫm muốn gỡ tay anh ra, nhưng làm cách nào cũng không gỡ được bàn tay đang nắm chặt lấy áo của cậu. Thở dài… Để không đánh thức ma men, cậu chỉ còn biết tự cởi áo mình ra, vừa mới mở cúc đã bị kéo thẳng xuống.

Kẻ kia thỏa mãn cầm lấy áo sơmi, từ tốn cọ cọ mặt mình vào trong ấy.

Lẫm Lẫm thoáng đỏ mặt, cả người nóng ran. Cậu nhớ vào một buổi sớm cách đây không lâu, Lâm Khi ngủ quên, cậu lại gần gọi anh ta tỉnh dậy, nhưng lại bị anh hung hăng hôn nghiến lấy. Lúc ấy cậu mới phát hiện, ham muốn dã thú đã bị kiềm chế quá lâu rồi. Tình cảm cậu đối với anh đã… Đó là nụ hôn đầu tiên của họ. Cậu thật sự rất vui mừng. Lại là do tên ngốc kia chủ động nữa, tuy nhiên ngốc vẫn hoàn ngốc, anh chẳng biết gì cả.

Cúi đầu hôn nhẹ lên môi kẻ đang say khướt. Đôi môi thấm hương rượu đặc biệt mê người. Cảm nhận được hương thơm nồng nàn ấy, bụng dưới không khỏi căng thẳng. Lẫm Lẫm thầm than một câu “Không xong rồi!”, hốt hoảng rời ra.

Nhưng vừa rời tay thì đã nghe ma men lẩm bẩm: “Nước… Nước…”

Tâm đang kiên định liền vô thức chùng xuống, vội vàng đi lấy nước.

Lẫm Lẫm dịu dàng cẩn thận nâng Lâm Khi dậy, đưa ly nước lại gần. Thế nhưng có người không biết điều, đờ ra không chịu uống. Bao nhiêu nước đều gian xảo chảy xuống dưới, thấm ướt quần áo.

Tiện tay lấy khăn giấy lau đi, nhưng vẫn còn ướt.

Bất đắc dĩ, không thể làm gì khác hơn ngoài giúp anh thay quần áo.

Lẫm Lẫm cẩn thận cởi bỏ lớp y phục phiền phức. Không ngờ con quỷ nhỏ kia vì bị cảm giác mát lạnh làm cho sợ hãi nên lao đến ôm ghì lấy cậu, lại còn thuận tiện cọ cọ hai cái.

Lửa dục vừa mới nén xuống nay lại bắt đầu bừng lên, bao nhiên tự chủ nhanh chóng biến mất không còn một mống.

Trời mới biết cậu đã suy nghĩ nhiều thế nào, muốn thuận theo dục vọng của mình nhiều thế nào… nhưng cậu vẫn không thể, càng không muốn. Cậu nhất định phải chờ cho tên ngốc này hiểu mọi thứ… Hiểu tình yêu của cậu, hiểu nỗ lực của cậu, hiểu làm thế nào để đáp lại.

Cậu nhẹ nhàng đẩy Lâm Khi ra, cầm lấy quần áo, đi vào phòng tắm.

Nhưng vừa bước đi, đã bị ma men nắm lấy ống quần. Lẫm Lẫm nhíu mày. Cậu bây giờ đang bị lửa dục thiêu đốt, nhẫn nại có hạn, dứt khoát không màng để ý đến bàn tay đang nắm lấy quần mình, tiếp tục đi tới.

Nhưng cậu lại quên mất những kẻ đang say rượu thường khỏe đến kì lạ. Vốn nghĩ rằng có thể dễ dàng hất ra nhưng ngược lại còn bị đôi tay kia nắm chặt hơn, thế là mất thăng bằng ngã ra phía trước.

Lẫm Lẫm chật vật từ sàn nhà đứng dậy, đưa tay lôi cái thứ bên dưới người mình ra. Dép? Vừa rồi bất ngờ ngã xuống, đè thẳng lên dép lê của Khi Khi. Chết tiệt, trên dép của Khi Khi là một cái đầu chuột làm bằng sắt, cảm giác té lên nó thật chẳng dễ chịu chút nào. Đúng là một ngày sinh nhật thê thảm!

Lẫm Lẫm ngồi xuống giường, kéo quần ra nhìn, chết tiệt, mông bầm cả rồi.

Lâm Khi xoay người mò đến vật thể ấm áp cạnh mình, nhân tiện đè lên luôn. Ấm quá ấm quá, thật là thoải mái!

Lẫm Lẫm bị bất ngờ đè xuống, không kịp phản ứng. Nhưng cái này không đáng nói, đáng nói là sao anh lại dùng chân chạm vào vị trí cậu đã tìm mọi cách để quên mà không được thế này?

Cả hai càng lúc càng gần, cậu thậm chí có thể cảm nhận được hai điểm nhỏ trên người anh. Hoàn cảnh thế này, Lẫm Lẫm bắt đầu thấy toàn thân nóng ran, dục vọng bên dưới kiêu ngạo dựng thẳng dậy.

Kẻ phía trên vẫn lo chưa đủ, đưa tay mơn trớn hết chỗ này đến chỗ kia…

Lẫm Lẫm khẽ cắn môi.

Kệ đi! Ăn đã rồi nói sau, dù sao anh cũng là người dụ dỗ cậu trước…

Xoay người hoán đổi vị trí đặt Lâm Khi ở dưới mình, nhanh nhẹn thành thục , lột sạch mọi thứ, khai hỏa!