Chương 33 – Thì quá khứ, thì hiện tại, thì tương lai

Nhận giấy chứng nhận kết hôn xong, Tô Tiểu Mộc hài lòng nghĩ rằng có thể về nhà thoải mái ngủ tiếp thì bị Hạ Hà Tịch kéo thẳng về kí túc xá của công ty cô, bắt phải sắp xếp hành lý, ngay lập tức dọn về nhà con cáo họ Hạ. Trước đây, Hạ Hà Tịch chưa từng ghé qua phòng cô. Xe vừa mới dừng trước cổng kí túc xá, đôi vợ chồng mới kết hôn được một tiếng bảy phút đã nổ ra cuộc cãi vã đầu tiên.

Cô Hạ sống chết không chịu để anh chồng tham quan phòng mình.

Trước cửa phòng, bà mối trợn mắt, cắn răng nói: “Không có chìa khóa.”

Hạ Hà Tịch khoanh tay trước ngực, nhếch môi: “Không có chìa khóa hay không mang chìa khóa?” Vế trước là nguyên nhân khách quan, vế sau lại là nguyên nhân chủ quan.

Tô Tiểu Mộc đảo mắt, giở trò: “Anh quan tâm em không mang chìa khóa hay không có chìa khóa làm gì chứ? Dù sao hôm nay anh cũng không vào được. Hành lý dọn lúc nào chả được, ngày mai anh đi làm thì em sẽ về đây dọn dẹp.”

Hạ Hà Tịch nheo đôi mắt cáo, hờ hững ừ một tiếng: “Sao phải đợi tới khi anh đi làm mới về đây dọn dẹp?” Rồi xoa cằm, nói tiếp: “Em càng sợ anh tham quan cái ổ của em thì anh càng có hứng thú, làm sao đây?”

Bà mối nghẹn họng, chống nạnh, xẵng giọng: “Anh có hứng thú cũng chẳng sao, dù sao thì em cũng không mở. Ha ha!” Vừa nói xong, Tô Tiểu Mộc đã bị móng vuốt của con cáo họ Hạ tập kích. Bà mối vô cùng sợ nhột, thấy eo nhột một cái liền bật cười khanh khách.

“Hạ Hà Tịch, anh làm gì đấy? Thả em ra! Ha ha ha…”

Con cáo họ Hạ không ngừng tay, tiếp tục mò mẫm vào túi áo của bà mối, chỉ lát sau đã móc ra một chùm chìa khoá. Anh giơ chùm chìa khoá lên cao, lắc lắc: “Em ngoan ngoãn tự mở cửa, hay để anh thử từng chìa, từng chìa đây?”

Tô Tiểu Mộc vẫn cười đến chảy nước mắt, cắn răng nói: “Hạ Hà Tịch, anh đừng hối hận!”

Anh cười: “Từ trước tới nay anh chưa bao giờ hối hận.”

Chỉ một lát sau, Hạ Hà Tịch nhìn thấy quang cảnh bên trong cánh cửa, đột nhiên muốn tát cho mình hai phát. Lựa lựa dưới chân mấy cái, cuối cùng Hạ Hà Tịch đã tìm được nơi để đặt chân. Chỉ thấy trong căn phòng bé tí tẹo, sofa, giường, tủ để ti vi, bàn trà, cái nào cũng bị chất đống ù ụ…

Quần áo, váy vóc chỗ nào cũng thấy, giầy cao gót rơi mỗi góc một chiếc. Trên tủ để tivi còn có cuốn tiểu thuyết đang mở. Trên bàn trà có lon Coca đã uống quá nữa và cả huyện vụn khoai tây chiên. Im lặng một lát, Hạ Hà Tịch đưa tay đỡ trán, mãi không thốt nên lời.

Bà mối lại rất tự đắc, khéo léo tránh các loại bom ngầm trên mặt đất, từ từ lượn tới trước mặt anh, ngang bướng nói: “Đây là anh ép em đấy nhé! Em cũng định để lại chút kỉ niệm đẹp cho chồng mới cưới.” Nói rồi, cô lại học theo bộ dạng của đám lưu manh vô lại, khoác tay lên vai anh, nhướn mày nói: “Ôi trời ơi, chồng à, anh cũng bình luận tâm trạng hiện thời chút xem nào.”

Hạ Hà Tịch chớp mắt, cười tươi: “Không biết giờ quay lại làm thủ tục ly hôn còn kịp không nhỉ?”

“Muộn rồi, bản cô nương không đồng ý. Bây giờ anh thu dọn hành lý cho em đi.”

“…”

Thế là, cặp vợ chồng mới cưới mất cả buổi chiều đau khổ mà vui sướng để thu dọn hành lý.

Ăn cơm tối ở ngoài xong quay về đã gần mười giờ. Tô Tiểu Mộc thu dọn hành lý hơn nửa ngày, eo nhức lưng đau, tắm rửa xong thì thản nhiên nằm đơ trên giường. Cô cảm thấy, chuyện xảy ra mấy ngày nay thật sự là quá đột ngột. Cuộc sống vốn đang chầm chậm đột nhiên như bị nhấn nút tua nhanh. Yêu đương, gặp người lớn trong nhà, làm chuyện gì gì đó, kết hôn…, tất cả những chuyện chưa từng ngờ tới chỉ cần nói diễn ra là diễn ra thật chẳng để mình bình tâm gì hết.