Chương 33 – Tình yêu đấu vật

Vì cuối tuần trước tăng ca nên Lâm Nặc được thêm một ngày nghỉ bù ở nhà xem phim cùng Hứa Diệu Thanh, hai người nằm ì trên sofa cả ngày, cơm trưa cũng đặt mua ở ngoài. Hộp bánh pizza đặt trên bàn trà, Hứa Diệu Thanh mãn nguyện hài lòng nói: “Thật là ước gì ngày nào cũng được như thế này?”.

Màn hình chậm rãi hiện lên hàng chữ phụ đề cuối cùng, điện thoại Lâm Nặc đổ chuông, hóa ra là điện thoại của gara xe thông báo cô đến lấy xe.

Hứa Diệu Thanh nói: “Bây giờ á? Tăng ca à, hiệu suất cao thật đấy”.

Lâm Nặc thay quần áo, màn đêm đã buông xuống ngoài cửa sổ, cô hỏi: “Đi cùng tớ nhé? Nhân tiện ra ngoài ăn cơm luôn”.

Đợi đến khi hai người bước vào thang máy thì Hứa Diệu Thanh đột nhiên nhận được thông báo của cơ quan, phải thay ca đột xuất. Cuối cùng, Lâm Nặc đành đón xe đến gara một mình.

Chiếc xe nằm đó, hoàn toàn chẳng thể nhận ra chút dấu vết va đập nào.

Cô cảm ơn thợ sửa xe đang cầm khăn bông lau tay, anh ta nói, “Lần sau lái xe phải cẩn thận nhé!”, rồi còn đưa chìa khóa cho cô, “Cô lái thử hai vòng quanh đây xem còn chỗ nào cần chỉnh nữa không?”. Cô gật đầu, vừa mở cửa xe thì thấy có ánh đèn lóe sáng từ xa.

Ánh đèn xe sáng rực.

Hóa ra bên đó còn đỗ một chiếc xe, vừa rồi khi đến đây cô chẳng để ý, lúc này mới trông thấy rõ, chợt dừng hành động lại.

Thế nhưng, người bước xuống xe ngay sau đó chỉ có Trợ lý Từ, anh chào bảo cô: “Đưa chìa khóa cho tôi, để tôi chạy thử”.

Cô nắm chặt lấy tay nắm cửa, hỏi, “Sao thế?”, ngẫm lại cảm thấy không phải cho lắm, nên cô lại hỏi: “Trùng hợp thế, sao anh cũng đến đây?”.

Trợ lý Từ không dám nói là mình cố ý đến đây đợi cô, hai lần trước lần nào cũng “buồn bã ra về”, tuy rằng Giang Doãn Chính không thể hiện ra mặt nhưng tâm trạng anh không vui chính là sự thật không thể chối cãi gì được, gương mặt sa sầm, dáng vẻ đầy tâm sự khiến bầu không khí xung quanh đều ngưng đọng lại.

Lâm Nặc chẳng đợi anh đáp, tự động mở cửa xe ngồi vào trong, cửa kính xe hạ xuống, cô xua tay: “Anh về đi”. Trong lòng đã sáng tỏ nên càng cảm thấy bất lực cùng bối rối, thực sự cô không hiểu Giang Doãn Chính muốn làm gì.

Trợ lý Từ như đã lường trước, thở dài rút điện thoại ra, ấn hai phím rồi chuyển sang cho cô, nói: “Đừng làm khó tôi vậy chứ, cô tự nói với anh ấy đi!”.

Nhạc chờ kéo dài hồi lâu, đến nỗi Lâm Nặc tưởng rằng điện thoại chẳng cách gì gọi được, rốt cuộc cô nghe thấy giọng trầm thấp vọng lại từ đầu dây bên kia: “A lô”.

Giọng rất rõ ràng, âm tiết cuối ngâm nga bên tai hồi lâu. Cô ngừng lại một lát rồi mới nói: “Là em”.

Bên kia chẳng nói lời nào, dường như chẳng ngờ rằng lại là cô, ống nghe vang lên hơi thở nặng nề.

Cô lại nói: “Chuyện xe cộ cám ơn anh đã giúp, nhưng giờ thì hãy để trợ lý Từ về đi!”.

Sân sau gara xe rộng rãi bằng phẳng, bốn góc mỗi góc là một trụ đèn, có lẽ cũng cũ rồi, một chiếc trụ đèn đã hỏng, tranh tối tranh sáng chớp lóe không ngừng, bên chiếc đèn có vài chú thiêu thân và muỗi vây quanh trong đêm hè.

Trong chốc lát, điện thoại chẳng còn chút âm thanh nào, Lâm Nặc thẫn thờ nhìn chăm chăm nơi ấy.

Những sinh mệnh bé nhỏ lao vào lửa, chỉ vì chút ánh sáng cùng sự ấm áp không thực tế, rốt cuộc là ngốc nghếch hay là dũng cảm đây? Hoặc có lẽ, sự hấp dẫn đó quá lớn khiến chúng chẳng thể nào cự tuyệt.