Chương 33 – Trong lòng mỗi chàng trai đều có một nàng công chúa

Năm mười bảy tuổi, Tiêu Tiếu đã thầm yêu Ngũ Hạnh Nguyệt rất lâu rồi.

Nhưng cậu không dám bày tỏ cảm xúc.

Vì Ngũ Hạnh Nguyệt giống như một công chúa kiêu ngạo. Đứng trước mặt cô, cậu cảm thấy mình thấp kém đến mức ngay cả bóng dáng cũng cần phải ấn giấu.

Có một lần cậu ta từng bám theo Ngũ Hạnh Nguyệt, nhìn thấy cô đi vào một biệt thự ở bên hồ. Căn biệt thự đó thật ra không phải nằm ở bên hồ mà dường như còn ở chính giữa hồ.

Căn biệt thự được màu xanh của nước vây quanh. Bãi cỏ bên bờ xanh nhìn đến mức không thực, giống như màu sắc của mùa xuân, không hề giống với những cây cối phát triển bình thường. Màu xanh thái quá tạo nên vẻ đẹp khiến lòng người kinh ngạc.

Tiêu Tiếu cảm thấy vẻ đẹp như thế mới phù hợp với màu xanh – cô gái có vẻ đẹp như nước.

Sau đó, cậu quay về nhà mình. Đi qua một ngõ hẻm với đầy rác rưởi, đồ dùng gia đình chồng chất trong ngõ thỉnh thoảng va vào nhau loảng xoảng, đến trước căn phòng lụp xụp, cậu móc chìa khóa ra và có chút khó khăn khi mở cánh cửa chống trộm, sự tự ti đã đánh thẳng vào trái tim tràn đầy tình yêu của cậu.

Cánh cửa chống trộm đó là cách bảo vệ tốt nhất với nhà cậu. Ai nói rằng chiếc cổng với những hàng rào sắt là kiên cố? Ở đây không có tài sản quý, không có bảo vệ, không có webcam, nhà Tiêu Tiếu một tháng còn bị cậy cửa ba lần nên đành chấp nhận tốn hơn hai nghìn tệ để mua chiếc cổng chống trộm này.

Một gia đình mà ngay cả cửa chống trộm cũng không an toàn, ngay cả những tên trộm không có lương tâm cũng không bỏ qua, thật khiến người ta khinh thường.

Tiêu Tiếu có thể cảm thấy khoảng cách của mình và Ngũ Hạnh Nguyệt.

Khoảng cách này lớn đến mức khiến cậu không thể nghĩ bất lỳ phương pháp nào hay hình thức nào để mình và Ngũ Hạnh Nguyệt gần nhau hơn.

Mãi đến một ngày, nhà Tiêu Tiếu sắp bị dỡ bỏ.

Hàng xóm trong ngõ nhỏ đó vui buồn lẫn lộn với vô vàn lời nói.

Có người nói dỡ bỏ là tốt, như thế sẽ có một khoản tiền bồi thường và họ sẽ giàu lên sau chỉ một đêm.

Cũng có người không muốn dỡ bỏ, cảm thấy tổ tiên đều ở đây, nếu dỡ bỏ thì giống như đã đào xới mộ tổ. Đương nhiên, ý kiến của những người thuộc bộ phận này đều cảm thấy khoản bồi thường này quá thấp. Tính theo diện tích, tình theo nhân khẩu đều không thỏa đáng.

Thực ra, làm thế nào mới có thể thỏa đáng?

Tính đi tính lại, các bạn làm sao có thể tính toán bằng họ được, ha ha.

Tiêu Tiếu vẫn rất mơ hồ về điều này. Cậu khá hoang mang, không hiểu rõ những lợi hại trong việc phá dỡ đó. Ít ra cậu cũng cảm thấy những người hàng xóm này bao gồm cả nhà mình đều có chút tính cách của con buôn, được bồi thường một mét vuông là đã có thể không mệt mỏi chạy đi khắp thành phố tìm “những đơn vị liên quan” bí ẩn, thế thì có mệt hay không? Khi người con trai gặp được cô gái mình yêu mà không muốn ngỏ lời cầu hôn mới biết tiền của mình quá ít, phòng của mình quá nhỏ.

Nhưng sau khi nghe nói cha của Ngũ Hạnh Nguyệt mua khu đất này, trong lòng cậu không hề cảm thấy nhà mình sắp bị rời đi, mà cho rằng đó là cơ hội để hun đúc tình yêu của họ. Cậu cảm thấy cuối cùng mình cũng có thể làm gì đó cho Ngũ Hạnh Nguyệt.

Sau đó, cậu đến gõ cửa từng nhà hàng xóm nhất quyết không chịu rời đi, khi phát huy hết tinh thần, Tiêu Tiếu luôn nói: “Phá dỡ không có gì không tốt cả, ở đây thì chẳng bằng là cứ chuyển đến căn hộ mới”.