Chương 34

-Biết rồi!- Đỗ Tích Nhã gọn lọn đáp, dường như chẳng có chút lưu luyến nào cả, cũng chẳng quan tâm đến hành trình và thời gian quay trở lại của chồng.

Trong đáy lòng Cảnh Thiệu Vân khó mà tránh khỏi có chút hụt hẫng. Sai lầm nhất thời của anh trước đây đã gây ra biết bao nhiêu oán hận. Mặc dù cuối cùng anh vẫn ở bên cô, cô cũng đã lại chấp nhận anh nhưng tình cảm của hai người không còn thuần khiết và chân thành như xưa được nữa. Cô chịu sinh con cho anh nhưng lại không chịu kết hôn với anh. Trải qua biết bao sự phản bội và từ bỏ, cô đã không còn là một cô gái nhỏ của ngày nào, không còn hoàn toàn dành hết tình cảm và lòng tin với bất kì ai.

Định thần lại, Cảnh Thiệu Vân cẩn thận dặn dò: – Trên thương trường khó mà tránh khỏi đắc tội với người khác, em làm gì cũng phải cẩn thận một chút!

Nghe giọng điệu của chồng, Đỗ Tích Nhã biết là Cảnh Thiệu Vân đã biết được chuyện xảy ra ở nhà hàng lúc trước. Nhưng cô cười chẳng chút để tâm: -Không sao, có Trụ Kiệt ở đây rồi, ai dám làm gì em chứ?

Cảnh Thiệu Vân liếc nhìn Trụ Kiệt. Mặc dù nghe Đỗ Tích Nhã nhắc đến tên mình nhưng Trụ Kiệt vẫn chẳng buồn ngẩng đầu lên. Những người xung quanh Đỗ Tích Nhã đều là những người kiệt xuất, cho dù là xét về tướng mạo hay khí chất, bao giờ cũng rất nổi bật trong đám đông. Trụ Kiệt là đứa trẻ mồ côi được Đỗ Tu Vũ nhận nuôi, mặc dù tính tình lạnh lùng nhưng lại có lòng trung thành tuyệt đối với Đỗ Tu Vũ, do vậy anh ta luôn dốc sức bảo vệ an toàn cho Đỗ Tích Nhã.

-Nào, uống canh đi anh!- Đỗ Tích Nhã thân mật múc một bát canh cho Cảnh Thiệu Vân: -Tay nghề đầu bếp của chị Phượng là số một đấy!

Cảnh Thiệu Vân đón lấy bát canh, khẽ nắm lấy tay vợ rồi thở dài, không nói thêm gì nữa. Anh ngoảnh đầu nhìn sang hai đứa con đang ngồi bên bàn vẽ tranh cùng với Khả Nhi. Hai đứa bé có vẻ rất thích Khả Nhi, Khả Nhi nói gì chúng đều nghe cả.

Bữa cơm đoàn viên vào tết Trung thu có thể coi là vui vẻ như mong đợi. Cuối cùng, chị Phượng vào chúc rượu. Phần lớn những người ở đó đều quen biết chị Phượng, thế nên Đỗ Tích Nhã liền mời chị Phượng ở lại ngồi uống trà.

Chị Phượng vừa nói chuyện phiếm với Đỗ Tích Nhã liếc mắt ra hiệu với Khả Nhi đang pha trà ở bên cạnh. Đỗ Tích Nhã hiểu ý của chị Phượng, liền cười bảo: -Chị Phượng à, chúng ta là bạn bè lâu năm, có gì chị cứ nói thẳng ra, đừng có đánh đố tôi thế!

Chị Phượng ngại ngùng cười bảo: -Tôi đâu dám đánh đố cô, có chuyện gì có thể giấu được cô đâu chứ!

-Thế sao? –Đỗ Tích Nhã cười, đôi mắt hướng về phía Khả Nhi.

Khả Nhi vẫn bình tĩnh pha trà, những ngón tay khéo léo trong từng động tác trông thật đẹp mắt. Cô rót trà mới pha vào cốc rồi đặt xuống trước mặt mọi người. Xong đâu đấy cô mới nói: -Đỗ tiểu thư, chị Phượng ban nãy là vì quan tâm đến tôi nên mới làm vậy. Tôi đã làm việc ở Phượng Lai lầu này gần một năm rồi, khó khắn lắm mới chờ được đến ngày cô ghé thăm. Chị ấy sợ tôi làm lỡ mất thời cơ hiếm có này!

Nghe những điều Khả Nhi nói, Đỗ Tích Nhã chẳng có vẻ gì là ngạc nhiên. Không chỉ có Đỗ Tích Nhã mà ngay cả Thành Hạo và Giang Nhã Thu cũng chẳng hề kinh ngạc. Rõ ràng là họ đã nhận ra là Khả Nhi có ý tiếp cận Đỗ Tích Nhã.

-Nói như vậy là…- Đỗ Tích Nhã nhấp một ngụm trà do Khả Nhi pha: -Cô làm việc ở Phượng Lai lầu này là để đợi tôi đến sao?