Chương 34

“Tôi đang dỗ em.”

Câu nói này lọt vào tai Giản Dao, khiến trái tim cô rung lên một nhịp.

Một niềm vui sướng và ngọt ngào chợt ùa vào lòng cô, nhưng dường như bị lý trí phủ định ngay lập tức, thay thế là cảm giác bất lực và chua chát.

Giản Dao ngoảnh đầu nhìn Bạc Cận Ngôn. “Anh dỗ em là vì muốn em làm trợ lý của anh?”

“Ừ.” Bạc Cận Ngôn gõ ngón tay xuống bàn, nhìn cô chăm chú.

Giản Dao cố gắng nở nụ cười, cô biết ngay mà.

“Cũng không hoàn toàn vì nguyên nhân này.” Bạc Cận Ngôn đột nhiên lên tiếng.

Giản Dao giật mình.

Anh nhìn cô, ánh mắt sắc bén. “Tôi cho rằng chúng ta nên làm lành.”

Giản Dao nhất thời không biết nói gì.

Phó Tử ngộ ngồi đối diện đã sớm cúp điện thoại, hưng phấn quan sát hai người. Nghe đến đây, anh bất giác phì cười, nói xen ngang: “Bát thịt cá này không tồi.”

Giản Dao chọc chọc đôi đũa vào cái đĩa không, vẫn lặng thinh.

Phó Tử Ngộ liếc Bạc Cận Ngôn, cười nói vui vẻ: “Em cứ ăn đi, là cậu ấy cam tâm tình nguyện làm vậy, đâu phải có người ép buộc cậu ấy. Dù em chén hết cũng không có nghĩa em chấp nhận làm lành với cậu ấy, càng không có nghĩa bắt buộc làm trợ lý của cậu ấy. Tôi nói có đúng không?”

Giản Dao bị Phó Tử Ngộ chọc cười. “Vâng.”

Bạc Cận Ngôn làm lạnh mặt, nói với bạn: “Hình như cậu đã quên mất lập trường của mình.”

Phó Tử Ngộ lên tiếng: “Tôi đâu có quên! Tôi làm tất cả vì Giản Dao mà.”

Trong lúc hai người đàn ông nói chuyện, Giản Dao gắp một miếng cá, bỏ vào miệng. Thịt cá rất mềm. Vừa rồi anh cắm cúi bận rộn một lúc lâu, đến mức ngón tay cứng đờ, hóa ra để gỡ thịt cá cho cô.

Người đàn ông này…

Ăn cơm xong, ba người đứng dưới bóng râm của bãi đỗ xe. Phó Tử Ngộ hỏi: “Tiếp theo em định làm gì?”

Giản Dao đáp: “Em định đi siêu thị mua ít đồ, em không đi cùng các anh nữa.”

Bạc Cận Ngôn im lặng đứng bên cạnh cô.

Phó Tử Ngộ mỉm cười. “Được, vậy chúng tôi cũng đi siêu thị. Chẳng phải chúng tôi nói sẽ dỗ dành em hay sao? Hôm nay em là nữ hoàng. Nữ hoàng đi đâu, chúng tôi đi đó, đúng không Cận Ngôn?”

Giản Dao bật cười. “Anh nói gì chứ?”

Kết quả Bạc Cận Ngôn ở bên cạnh cất giọng nhàn nhạt: “Ừ, chúng tôi đi cùng em.”

Giản Dao đi siêu thị mua chút đồ dùng hằng ngày. Nhưng cô chưa bao giờ trở thành tâm điểm chú ý như hôm nay. Cô đẩy chiếc xe chở đồ của siêu thị đi giữa. Hai người đàn ông, một trái một phải từ tốn đi cùng cô. Các cô nhân viên trong siêu thị không ngừng liếc nhìn hai anh chàng cao lớn điển trai.

Phó Tử Ngộ hôm nay có vẻ rất hưng phấn, anh nhiệt tình đóng vai “kỵ sĩ của nữ hoàng”, luôn miệng hỏi: “Nữ hoàng, chúng ta đi lối nào?”, “Nữ hoàng, có lấy túi muối này không? Em không cần thì tôi lại để vào chỗ cũ.”…

Giản Dao cảm thấy không tự nhiên. Bị Phó Tử Ngộ “hành hạ”, cô không kìm được, lên tiếng: “Anh đừng gọi em như vậy nữa!”

Bạc Cận Ngôn im lặng đi bên cô. Giản Dao có thể cảm nhận được thỉnh thoảng ánh mắt sắc bén của anh dừng lại trên gương mặt cô. Điều này khiến cô càng không muốn nhìn anh. Hai người, chẳng ai nói với ai một lời.

Đến khu vực đồ ăn vặt, Giản Dao chọn mấy gói đồ. Một nhân viên tiếp thị trẻ tuổi đứng gần đó lập tức tiến lại gần chào mời sản phẩm bánh quy mới của công ty cô ta. Bạc Cận Ngôn đương nhiên không thèm đế ý, Giản Dao mỉmcười nói không cần. Từ trước đến nay, Phó Tử Ngộ chưa bao giờ nhẫn tâm từ chối người đẹp, anh nếm thử một miếng rồi trò chuyện với cô tiếp thị xinh đẹp dăm ba câu. Sau đó, anh đi theo người ta sang giá để hàng ở bên kia muabánh. Lúc này chỉ còn lại Giản Dao và Bạc Cận Ngôn. Giản Dao giả bộ chăm chú chọn đồ ăn vặt, coi như anh không tồn tại.