Chương 34

Áng mây thứ 34 : Sự thật được phơi bày

Chỉ cần gió….……thì chuông sẽ kêu

Và…

….chỉ cần có niềm tin…….thì yêu thương sẽ đến.

_ Đây là trường học chứ không phải nơi ai muốn vào thì vào.

Chỉnh lại gọng kính, thầy Vinh lại ôn tồn, giọng chậm rãi nhìn Vĩnh Kỳ :

_ Sao cậu lại vào được đây? Bảo vệ không ngăn sao?

_ Mua chuộc.

Với chất giọng ngỗ ngáo, Vĩnh Kỳ dửng dưng buông ra hai từ từ cửa miệng mình rồi buông cánh tay Thiên Di ra, cậu quay đi và để lại cho Thiên Di một lời tạm biệt.

Khẽ thờ phào nhìn sang thầy Vinh – ân nhân của mình – Thiên Di cười nhẹ :

_ Cám ơn thầy.

_ Không có gì! Thôi, em về lớp đi.

Nói rồi, thầy ấy quay đi, theo như hướng mà thầy đang đi thì chắc rằng nơi thầy đến là phòng Hiệu trưởng.

Trước đó, thầy Vinh đang trên đường đến phòng Hiệu trưởng để bàn chuyện thì chợt nhìn thấy Thiên Di đang trong tình huống khó xử nên “tạt” qua giúp đỡ.

Đang ngồi trầm ngâm trong phòng y tế, bất chợt từ đâu, một nổi lo lắng dấy lên, bâu víu lấy tâm trí thầy. Vừa lúc đó, có cuộc gọi đến, từ Hiệu trưởng.

Cảm thấy có gì đó không được ổn cho lắm, Thiên Di nghĩ bụng rồi lén lút theo sau thầy Vinh, vì nó nhận ra vẻ mặt thầy ấy đang rất lo lắng, có vẻ là một chuyện quan trọng.

Mặc dù việc theo dõi thầy giáo là không đúng, nhưng …nó không sao ngăn nổi chân mình. Đôi chân ấy cứ guồng bước theo người phía trước.

Cạch!

Tiếng mở cửa làm Hiệu trưởng đứng bật dậy, mặt ông lộ rõ sự lo lắng lẫn sợ hãi, nắm chặt lấy tay thầy Vinh như muốn van xin một điều gì đó, ông run giọng :

_ Làm sao đây? Làm sao đây? Ông ta đã biết mọi chuyện rồi. Ta vừa nhận được tin từ danh tính của ông ta.

Khẽ nhíu mày, mồ hôi bắt đầu tủa ra trên trán, thầy Vinh dìu Hiệu trưởng ngồi lại vào ghế, trấn an ông :

_ Bình tĩnh đi Hiệu trưởng.

Gương mặt thất thần, cảm giác đau đớn chiếm lấy con người đã có tuổi khiến ông lặng đi như chết. Đôi tay cằn cõi run lên từng đợt, giọng ông gấp gáp :

_ Ông ta đã biết hết rồi. Biết “chìa khóa vàng” là ai rồi. Biết việc Thiên Di là con gái ta, biết ta đang là Hiệu trưởng ở đây, biết con bé đang gần ta… Và ông ta sắp trở về rồi.

Chuyện gì thế này?

Thiên Di như không tin nổi vào tai mình nữa. Nó tự cười rồi nghĩ “Chắc là trừng tên thôi. Cha mình đã qua đời rồi mà”.

_ Bé Di.

Hai từ ấy bật ra từ miệng một người phụ nữ đứng tuổi, cái giọng tha thiết quá đõi thân thương ấy làm sao nó không nhận ra cho được. Là mẹ.

Câu nói của bà làm Thiên Di sững người và làm cho không khí trong phòng Hiệu trưởng nghẹn lại khi biết có người đứng ngoài cửa.

Bà hiền hậu, trìu mến nhìn con gái mình rồi dịu dàng nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Thiên Di, dắt nó vào phòng Hiệu trưởng. Cũng đã đến lúc cho con mình được biết sự thật rồi!

Xúc động không nói nên lời, Hiệu trưởng và thầy Vinh nhìn nhau như muốn trốn tránh sự việc sắp được phanh phui. Liệu ông có nhận được sự tha thứ từ con mình?

_ Chào Hiệu trưởng ạ. – Cuối đầu chào Hiệu trưởng, Thiên Di bắt đầu lí nhí với mẹ mình – Mẹ, sao mẹ kéo con vào đây?

_ Con gái ngoan, ta sẽ cho con biết một sự thật. Sự thật đã bị chôn vùi mấy năm nay.

Với ánh nhìn trìu mến, bà nhìn Hiệu trưởng Lâm để tiếp thêm sức mạnh cho ông. Không nên cứ giấu nhẹm mọi chuyện nữa, cũng đã đến lúc phải đối diện với sự thật.

Có một cái gì đó mơ hồ dâng lên, lấn át mọi suy nghĩ của sóc con, Thiên Di chậm rãi quan sát vẻ mặt của những người trong phòng một cách thận trọng. Bất giác, nó bắt gặp ngay ánh mắt dịu dàng của mẹ.

Một thanh âm dịu nhẹ vang lên, chất giọng như truyền đạt mọi suy nghĩ chứa đựng bên trong người kể, như hẳn đó là chuyện của một người khác. Bà vẫn giữ giọng trầm ấm, chậm rãi xoa đầu con mình :

_ Con gái của mẹ, người này chính là cha ruột của con.

Sao cơ? Cha ruột?

Như không tin vào tai mình, Thiên Di nhìn mẹ thật lâu để chắc rằng bà không đùa. Một trò đùa quá trớn rất dễ làm người ta đau quặng lòng.

_ Mẹ, mẹ nói gì vậy? Chẳng phải cha con đã …

_ Không. – Chặn ngang lời Thiên Di, mắt bà ngấn lệ – Người đã mất trong vụ tai nạn đó là hậu duệ của cha con. Vì trò chơi của một tổ chức, cha con buộc phải cho hậu duệ của mình bảo vệ mẹ và giả danh là chồng mẹ.

Trụ vững trên đôi chân đang run lên, như có hàn mũi kim châm vào một chỗ trên trái tim nhỏ bé, đau thắt. Thiên Di nắm chặt tay, nghẹn ứa cổ :

_ Mẹ, đừng đùa nữa. Con không thích đâu.

_ Mẹ không đùa. Xin lỗi con, người này thật sự là cha con.

Nhìn Thiên Di, ông chờ mong nó sẽ ông chầm lấy mình và gọi một tiếng “cha”, thật ấm lòng. Nhưng suy nghĩ của ông đã sai lệch, trong mắt Thiên Di chứa đầy sự phẫn uất và căm ghét. Nó mím môi dù mắt đã chứa đầy cái thứ nước mặn chát, chực trào ra khỏi khóe mi.

_ Cha sao? Với con, con chỉ có một người cha. Chính người cha đó đã ban cho con thêm mạng sống thứ 2 này….

Quay sang Hiệu trưởng, nó cười nhạt, đâu nào biết cử chỉ đó làm ông quặng lòng, xé gan.

_ Tôi không muốn có một người cha vô trách nhiệm, coi mạng sống của người khác như cỏ rác, vậy mà xứng đáng làm cha ư? Cái gì mà hậu duệ? Ngay cả hậu duệ của mình, ông còn không bảo vệ nỗi nữa là. Tôi không cần một người cha như thế. Không cần.

Chạy thật nhanh để che giấu những giọt nước mắt đang thi nhau rơi xuống, quyện vào không trung và bị gió cuốn đi. Chạy vụt ra khỏi ngôi trường đó, chạy đến mãi một lúc khá lâu, khi không còn hơi sức đâu để mà chạy tiếp thì Thiên Di mới dừng lại, thở hỗn hễnh cùng với nước mắt lắm lem.

Bầu không khí động lại hàng ngàn vết xước, làm cho tâm can người ta như muốn nổ tung. Hiệu trưởng Lâm đau khổ vấu chặt lấy tay mình như đang thầm trách móc bản thân. Ông cảm thấy sao mà lời đứa con gái bé bỏng sao mà đúng thế?

Ông thật sự là người vô trách nhiệm. Không những thế, ông thật hèn hạ khi mải mê chạy trốn cái bóng của quá khứ mà không dám đối diện với nó, chiến đấu với nó. Chính ông đã hại hậu duệ của mình phải ra đi trước sự chứng kiến của Thiên Di. Nếu ông không nhờ người đó giả danh thì liệu người đó có chết không khi vẫn trung thành với ông và thề sống chết cũng sẽ bảo vệ đứa con duy nhất của chủ nhân mình?

Cười chua chát, Hiệu trưởng Lâm nhìn người vợ cũng đang nghẹn ngào nước mắt, thất vọng nói :

_ Hết rồi. Hết thật rồi.

_ Không sao đâu. Con bé sẽ hiểu mà. – Bà nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh ông an ủi.

Không ai nói thêm với ai một lời nào nữa, cái bóng đen của quá khứ đang dày vò, càu xé trái tim mỗi người. Mãi một lúc sao, khó nhọc lắm thầy Vinh mới đứng sững dậy, lại phải chỉnh cái gọng kính trên gương mặt thanh tú.

_ Xin phép Hiệu trưởng, tôi về phòng làm việc.

Từng bước đi nặng chịch như kìm hãm mọi động lực để người ta có thể tiếp tục bước tới phía trước. Dù thế nào đi nữa, thầy Vinh nhất định sẽ bảo vệ “chìa khóa vàng”, mặc dù, rất có thể anh sẽ đi đến một nơi thật xa, giống với hậu duệ trước kia cũng nên. Nhưng, nếu vậy thì đã sao? Lòng trung thành như quyện vào máu cùng lưu thông trong cơ thể mất rồi. Chết thì có gì đáng sợ.

——

_ Cha ơi, sự thật đây sao? Nói cho con biết đi. Sao cha cứ im lặng hoài vậy? Con muốn được biết sự thật mà. Thật ra…. Người có phải là cha của con không…

Ngồi trước ngôi mộ nhỏ nhắn, Thiên Di thút thít nói trong nước mắt, người trên hình cười trìu mến nhìn nó, vẫn gương mặt đó, vẫn nụ cười đó, nhưng sao giờ lại xa vời đến thế, không thể nào ôm chầm người trước mặt để nũng nịu được nữa.Nó vẫn không sao quên được hình ảnh trước lúc ông vĩnh viễn rời xa nó. Với gương mặt đẫm máu tươi, nhưng ông vẫn cố cười và thì thầm vài điều, mặc cho cơn đau đang đè nặng người ông.

_ Cha ơi, tại sao cha lại cứu con khi mà con chẳng có quan hệ máu mũ với cha chứ? Tại sao chứ… bây giờ con phải làm sao đây! Nếu đây là sự thật thì. …con đã nợ Người một ân huệ quá lớn rồi…

“Hãy luôn vui vẻ con nhé!”

Âm vang của câu nói ngày xưa cứ vang mãi trong cái khuôn viên nhỏ hẹp vắng bóng người và mang đầy sự đau thương, câu nói mà ông đã trút hết hơi thở cuối cùng để phát ra vẳng bên tai, như dội lại từ một nơi nào đó rất xa.

Mấy tiếng đồng hồ trôi qua, Thiên Di vẫn ngồi im lặng trước nắm mồ nhỏ. Cái mệt lã kéo ùa đến vì đã vận động quá sức và vì khóc quá lâu. Đứng dậy như kẻ mất hồn, thất thần bước đi trên con đường dài thênh thang như đang trúng bùa chú.

Đẩy cửa bước vào nhà, không hiểu sao khi thấy Vĩnh Khoa, nó lại òa khóc. Chẳng hiểu là có chuyện gì xảy ra với nó ở trường. Nhìn nó khóc mà tim cậu thắt lại.

Vĩnh Khoa nhẹ nhàng nâng càm nó lên, lau đi những giọt nước mắt ương bướng đang tranh nhau xem ai rơi xuống trước, giọng nhẹ như cánh diều lơ đễnh giữa không trung :

_ Ngoan nào. Có chuyện gì, kể anh nghe đi.

Chất giọng ngọt ngào như một câu thần chú yêu thương, nhìn Vĩnh Khoa với đôi mắt ngấn lệ :

_ Mẹ nói cha không phải là cha ruột… Họ đã bày ra một vở kịch để đánh lừa ai đó. Còn nói cha em là một hậu duệ… Cha của em thật ra là Hiệu trưởng Lâm…. Mẹ đã nói ông ấy là cha ruột của em… Em không biết nữa, không biết phải làm thế nào hết…

_ Được rồi. Đừng khóc nhè nữa. Chắc họ có lý do gì đó nên không nói cho em biết sớm, hãy thông cảm …

Khoan đã.

Nó vừa nói gì nhỉ?

Vĩnh Khoa khựng lại vài giây, liên tưởng đến lời Thiên Di vừa nói vụt qua, mối lo ngại trong cậu lớn dần.

Không phải chứ?

Thận trong đưa mắt nhìn Thiên Di, Vĩnh Khoa cầu mong cho điều mình vừa nghe thấy chỉ là một sự nhầm lẫn. Chắc cậu không nghe kỹ thôi!

_ Em nói ….cha em là ai?

Không để ý nhìn nét mặt Vĩnh Khoa, Thiên Di lạc giọng :

_ Hiệu trưởng Lâm!

_ Hiệu… Hiệu trưởng Lâm? Lâm Kỳ?

Đôi mắt nâu nhạt hình dung ra một sự thật quái ác. Thứ mà cậu đang rắp tâm tìm kiếm cho bằng được và triệt tiêu chẳng lẽ lại là người con gái này? Con của chủ tịch đời trước – Lâm Kỳ, chính là Thiên Di sao?

Không thể nào?

Mọi hy vọng để tìm “chìa khóa vàng” như tắt lụi khi cậu nhìn Thiên Di. Cái đầu sáng suốt và thông minh sao giờ lại mu muội đến thế này? Với bộ óc đa tài, Vĩnh Khoa nhanh chóng kết luận được mọi chuyện. Người mà cậu hằng tìm kiếm theo lời ông dặn và giết, mất bao nhiêu thời gian và công sức, không ngờ người đó lại là người đang ngồi trước mặt cậu ngay lúc này, chẳng những thế, người đó còn là vợ chưa cưới của cậu.

Còn sự thật nào đau lòng hơn nữa không?

Thật ra có phải cái thứ thường mọi người gọi là “định mệnh” luôn tồn tại hay không? Nếu tồn tại, sao lại vào lúc này mà nó ùa đến.

Không sai sót gì cả. Mọi chuyện rõ như ban ngày.

Đích thị Lâm Kỳ là chủ tịch đời trước của tổ chức Demon, và việc ông giao cho cả hai anh em là phải tìm ra và giết kẻ được gọi là “chìa khóa vàng”. Sau bao năm, cái quy lực vẫn tồn tại song hành cùng dòng thời gian không ngừng nghỉ.

“Chìa khóa vàng” luôn phải chết.

Vĩnh Khoa đã bỏ công sức ra và tìm kiếm, biết đến Hiệu trưởng Lâm và manh mối của người cần tìm làm cậu khá hài lòng. Nhưng giờ đây, khi nhận ra Hiệu trưởng Lâm là cha ruột của Thiên Di, mà theo như lời ông nói, con của chủ tịch đời trước chính là người cậu cần tìm – “chìa khóa vàng”. Vậy chẳng phải người cậu sẽ giết chính là Thiên Di hay sao?

Không thể nào. Không thể nào có chuyện như thế được. Chắc chắn ông cậu đã nhớ sai. Chắc chắn “chìa khóa vàng” là một ai khác không phải Thiên Di. Chắc chắn thế.

Giằng có mãi với mớ suy nghĩ trong đầu, Vĩnh Khoa không sao tin vào điều tồi tệ đó.

Trước mắt, cậu quyết sẽ giữ riêng cái bí mật này. Không, cậu không thể trụ nỗi nếu một mình giải quyết cái chuyện ngang trái này. Những người đáng tin tưởng và đang bị cuốn vào một trò chơi khác chắc sẽ có cách. Mà cũng không được, nếu vậy, họ sẽ gặp nguy hiểm.

Lại một mối lo ngại nữa hình thành.

Chưa bao giờ Vĩnh Khoa cảm thấy bất lực đến thế. Với mọi tình huống, cậu điều có cách xoay chuyển. Nhưng tại sao, chỉ với một chuyện trước mặt hiện nay, cậu lại….

_ Anh sao vậy, Vĩnh Khoa?

Dường như đã chịu chú ý đến nét mặt của Vĩnh Khoa và thôi khóc. Thiên Di chợt nhận ra nét lo lắng trên gương mặt điển trai kia. Điều gì mà lại làm một người lạnh lùng như cậu lo lắng đến thế?

Khẽ lay lay vạt áo Vĩnh Khoa chờ đợi câu đáp trả, Thiên Di cảm thấy khó hiểu khi nhìn thấy đôi mắt Vĩnh Khoa có vẻ chao đảo, không xác định được một phương hướng nào cả.

_ Vĩnh Khoa …

Tiếng nhè nhẹ vang đến tai cậu, thức tỉnh và gạt bỏ dòng suy nghĩ ngổn ngang sang một góc não, xoa đầu Thiên Di một cách vụng về rồi đứng lên, Vĩnh Khoa tự điều chỉnh lại cảm xúc hiện tại của mình, lấy lại nét mặt nên có ở mình, nhìn Thiên Di rồi lại vội chuyển tia nhìn sang hướng khác, nói vội :

_ Không có gì. Thôi, em lên phòng nghỉ đi. Dạo này chắc em mệt lắm rồi, vì sắp thi mà. Cố thi cho tốt nhé. Anh sẽ một món quà tặng em nếu em đạt điểm tốt trong kỳ thi sắp tới.