Chương 34

Nói rồi tôi dìu em ra xe.

Lòng phân vân quá.

Em đang say, không thể ngồi xe máy được, cái này thì không sao, có thể nhờ mấy thằng kia đưa xe về hoặc gửi qua đêm ở đây.

Nhưng trong tình trạng này, tôi đưa em về nhà, bố mẹ em không giết em thì tôi cũng đừng hi vọng có thể đường đường chính chính gặp em đàng hoàng được nữa. Rõ ràng là gái ngoan, con nhà lành, ra đi thì bảo đi sinh nhật nhỏ bạn thân, giờ đi về với zai trong tình trạng say khướt không biết trời ơi đất hỡi là ở đâu nữa. Có nên không? Không nên!

Vậy thì phải làm thế nào bây giờ?

Tự nhiên tim tôi đập ầm ầm lên. Nhảy tưng tưng trong lồng ngực…thề có trời cao đất dày, tôi không có ý nghĩ gì đen tối với em hết.

Đưa gái vào nhà nghỉ là chuyện quá bình thường với tôi, nhưng sao tự nhiên giờ lại có cảm giác như mình là trai tân, không bao giờ biết cái chốn ăn chơi phù du đấy.

Tôi đắn đo mãi…về hay đi? Tôi sẽ không làm gì cả, không làm gì hết…trời ơi, có thấu cho tấm lòng trong trắng của con không?

Cuối cùng quyết định gọi cho Thúy, nhờ nhỏ xin bố mẹ em, nói dối cho em ở lại phòng trọ nhỏ ấy một đêm vì sinh nhật say quá. May mà tôi thông minh, biết lựa lời trình bày với Thúy không thì…Bố mẹ em cũng đồng ý sau một chút tra hỏi kỹ lưỡng.

Tôi bắt taxi đưa em đi tới nhà nghỉ gần nhất. Cả một quãng đường đi, còn không dám thở mạnh. Cha mẹ ơi, tôi không tưởng tượng ra phản ứng ngày mai của em sau khi tỉnh rượu là như nào nữa? Thật sự là không dám nghĩ tới. Nhẹ thì chắc cũng bị ăn vài cái tát… >. Thanh toán tiền taxi, tôi phải bế em đi vào. Em hoàn toàn ngấm men rượu, chân bước không nổi nữa. Đứa con gái tiếp tân ở quầy nhìn tôi cười tủm tỉm. Chắc nó đang nghĩ tới chuyện tôi chuốc say con cái nhà người ta rồi mang tới nhà nghỉ làm chuyện bậy bạ không chừng. Ý nghĩ đó khiến tôi tức muốn ói ra cơm luôn >.

Tôi đặt phòng đôi (rõ ràng là có ý định tốt đẹp ngay từ đầu cơ mà) nhưng hết mất, chỉ còn 2 phòng đơn nữa. Thôi thì đêm nay nằm sàn nhà vậy L

Thả được em lên giường, tôi mệt muốn xì khói ra lỗ tai luôn. Em nó không có nặng nhưng mà bế đường dài, lại trèo cầu thang, có vài ký lô cũng thấy ngán rồi huống gì mấy yến thịt. Nhưng mà vui là chính

Nhìn em ngủ ngon lành, tôi mỉm cười, đi tắm chút, người tôi cũng sực nức mùi rượu rồi.

Tắm xong, người khoan khoái hẳn, tỉnh cả rượu. Gọi điện cho ông bà già báo cáo không về nhà cái đã.

– Sao giờ còn chưa về nhà nữa hả Khánh?

– Con không về bố ơi, ngủ qua nhà thằng Giang, mai con về.

– Qua nhà thằng Giang hay lại ngủ chỗ nào hả?

– Ơ kìa bố.

– Mày làm gì thì làm chứ mai kia đừng mang cả bò cả bê về cho bố mẹ mày là được.

Ông cúp máy cái rầm. Cái gì mà bò với bê chứ. Hừm hừm

Tôi nhẹ nhàng ngồi xuống bên giường nhìn em đang say giấc ngủ. Đôi môi chúm chím mỉm cười, lâu lâu lại khẽ cau mày. Em đang mơ điều gì thế? Nhìn em giống như thiên thần đang say giấc vậy. Tôi đưa tay vuốt khẽ khàng những sợi tóc vương trước mặt em. Làn da trắng ngần, vừa mềm mịn, vừa mát. Cảm giác tê tại cả 5 đầu ngón tay tôi đang chạm nhẹ trên má em. Một cảm giác muốn sở hữu xâm chiếm toàn bộ khối óc tôi. Tát một phát vào mặt mình cho tỉnh táo. Đừng có mà nghĩ vớ vẩn, có khi em nó không ngủ mà đang cố tình thử tôi cũng nên ấy chứ. Con gái ghê gớm lắm, đừng tưởng ngây ngô mà dễ bắt nạt. Mà có khi em không nghĩ ra thì Trinh dụ em làm vậy cũng không chừng. Cái con bé đó có trò gì mà nó không nghĩ ra đâu chứ. Hôn nhẹ lên tóc em, kê lại gối, đắp chăn lên cho em ngay ngắn và một mình lăn xuống sàn nằm ngủ. Con người của Đảng, của lớp trẻ tiên phong, không được có một cái ý nghĩ gì đen tối trong đầu hết. Đêm nay quyết tâm phải giữ cho não trắng như tờ giấy chưa bôi vẽ gì lên đấy. Quyết tâm! Quyết tâm.

Gối tay lên đầu nằm suy nghĩ miên man. Một giây phút cùng không thể thôi suy nghĩ về em được.

Bỗng thấy em ngồi dậy, mỉm cười với tôi. Giọng em ngọt ngào âu yếm:

– Sao anh lại ngủ ở dưới sàn thế?

Tôi trố mắt nhìn em. Ủa, sao lại tỉnh bơ như chưa hề say xỉn gì vậy? Dụi mắt phát nữa cũng thấy em cứ ngồi trên giường cười cười.

– Em tỉnh rồi à?_lòng mừng như mới lụm được cục vàng ấy.

– Sao nằm dưới đó chi cho lạnh vậy cưng?_giọng em cứ lả lướt kiểu gì đó

– Chứ anh biết nằm đâu nữa, phòng được mỗi một cái giường thôi à.

– Thế kỷ nào rồi mà anh còn có cái quan niệm cổ hủ như thế hả? Qua đây nào, qua nằm với em. Ngủ chung với người yêu mình thôi mà, có làm gì đâu mà anh phải giữ gìn ghê thế!

– Ủa thật hả?_không thể tin vào mắt mình nữa, mắt cứ xoay tròn tròn nhìn ngu vô đối.

– Lên đây anh!

Tôi vui mừng cười tít hết cả mắt, một bước lên giường, giống như được thăng thiên vậy đấy. Em nhẹ nhàng quay lại gối đầu vào tay tôi. Mùi hương con gái, mùi da thịt từ cơ thể em khiến bản chất đàn ông trong người tôi trỗi dậy, không đỡ được, tôi bắt đầu đánh bạo tìm xuống môi em. Nhưng chưa kịp chạm vào thì…bốp…trời đánh…mở mắt ra…

Hơ hơ…lại mơ nữa à?

Đang nằm co ro dưới nền nhà. Ngoảnh sang, em vẫn ngủ say như chết. Cả đêm nghĩ cái gì mà tự nhiên mơ ra được vậy chứ? Cái đồ không biết xấu hổ. Tôi ngoảnh lưng lại phía em. Cố gắng nhắm tịt mặt lại lôi kéo giấc ngủ…nhưng không thể ngủ được. Quay bên này bên kia, lạnh thấu. Nền nhà lạnh, khí trời cuối thu càng thêm lạnh, điều hòa bật lạnh hơn nữa. Làm ơn! Mở mắt ra được không cái con bé xấu xa kia. Đã hơn nữa đêm rồi đó. Cứ như này có khi thức trắng cả đêm không chừng.

Tôi thấy mình giống như con mèo ấy, còn em chính là miếng mỡ…đến miệng rồi mà không dám nuốt vào. Hức…vì nó có độc, chỉ được nhìn cho đỡ thèm thôi…nhưng mà càng nhìn càng thèm. Nếu là con mèo chắc nó cũng chịu chết vì độc, thà chết vì no còn hơn chết thèm mà làm ma đói.

Hay là….trèo lên đấy ngủ chung nhỉ? Chỉ là ngủ chung thôi. Có làm cái gì khác đâu. Người yêu mình chứ có phải thằng nào xa lạ đâu. Sau này rồi về làm vợ chồng rồi cũng ngủ chung, thế nên vấn đề chỉ là thời gian thôi chứ sớm hay muộn gì cũng là của nhau thôi mà >. Tôi bật dậy, nhẹ nhàng, rón rén bước lên giường. Vừa kê được cái mông chạm giường mà cảm giác tim muốn ngừng đập, muốn són cả ra quần rồi. Có ai đi ăn trộm bao giờ chưa? Giống i chang cái cảm giác mò mẫm đầu giường chủ nhà để tìm cái bọc tiền vậy đó. Hết muốn thở luôn.

Tôi nghiến răng nằm xuống mép giường, không dám thở mạnh. Hai tay nắm chặt giữ khư khư trên ngực, chân duỗi thẳng tưng tưng. Nhìn bộ dạng lúc này giống như cái xác ướp mới tháo băng trắng ra luôn.

Ngủ với gái chắc là còn nhiều hơn ngủ với mẹ ấy, vậy mà giờ nhìn tôi thảm thì thôi rồi Lượm ơi. Đợi thêm một chút cho cái cảm xúc nó tụt xuống thêm một chút, tôi dùng hai ngón tay kẹp cái chăn nhẹ nhàng phủ lên người mình.

Em trở mình, tôi giật nảy người. Mặt nóng phừng, tim đập thêm rộn ràng, mắt mở to hết cỡ. Ôi than ôi tôi thương quả tim của mình quá. Cứ cái đà này thì không khéo một thời gian nữa tôi sẽ chết vì bị suy tim mất thôi. Cuối cùng thì cũng có thể cảm nhận được sự ấm áp của…cái chăn. Bây giờ thì yên bình mà ngủ thôi. Không làm gì mà mất sức còn hơn đi làm việc nữa >.

Trời lại không thương kẻ có tội…em trở mình xoay thêm phát nữa, cả cái chân gác nguyên lên người tôi…Ợ…con gái ngủ gì mà xấu tính xấu nết vậy? Cả gương mặt em úp nguyên vào cổ tôi. Hơi thở ấm nóng cứ làm tôi nhột không chịu được. Đây mới rõ ràng là cái mùi con gái dịu dàng và khiến người ta đê mê. Tim tôi lại bắt đầu làm việc với tần suốt hơn 70 lần trên phút. Ôi khốn nạn thật! Chúa ơi con đã cai gái nguyên cả năm nay rồi. Đừng có dụ dỗ con nhà lành nữa.

Ư ử vài cái, em lại trở mình quay qua bên kia, ngoảnh lưng về phía tôi. Ố, không quen mùi à?

Phù…nhẹ hết cả người. Nhắm mắt lại, thở đều và thư giản nào. Chỉ là một đứa con gái thôi mà. Những giây phút như thế này quân tử cũng khó có thể kiềm lòng được, đời xô đẩy, muốn làm chính mình cũng khổ. Haizzz. Tôi lắc đầu xua tan cái ý nghĩ đen tối mới nhá nhem trong đầu, nhưng càng lắc càng sinh sôi nảy nở, cái hình ảnh môi kề môi khiến tôi nuốt nước bọt cái ực…

Em lại trở mình, dang tay…đập một phát bộp vào mặt tôi. Là thực đấy ợ, không phải mơ mộng gì nữa đâu. Hoa hoét cả mắt. sém chút chảy máu mũi. Chỉ mới nghỉ thôi, đã làm gì đâu mà sao nỡ mạnh tay như thế. Hức hức…thôi thôi chừa rồi. Ngủ đây ợ. Đúng là đêm định mệnh.

– Aaaaaaaaaaaaaaaaa

Tôi bị tỉnh dậy bởi tiếng hét chói tai và hơn 60 ký lô thịt rớt cái bịch xuống đất, cái xương sống muốn vỡ vụn ra mất. Đau mà không có cảm giác đau nữa!!!

Tôi lồm cồm bò dậy.

– Em làm gì thế?

– Anh làm gì thế?

Đều phết

– Sao lại đưa em vào đây? Anh đang làm cái gì thế hả?_nàng hét lên như điên, tôi hoảng hốt.

– Từ từ, em cứ từ từ, bình tĩnh dùm anh cái đã_sợ nhất cái đôi mắt long lanh tràn ngập nước của tụi con gái. Hơn cả bị ma nhát.

– Từ từ cái gì? Anh giải thích đi.

Tôi chắp tay vái lạy, khổ quá trời ơi, cứ xồn xồn kiểu này giải thích thế éo nào được.

– Anh thề, anh chưa làm gì em hết….không làm gì cả, anh trong sạch. Em bình tĩnh cho anh giải thích cái đã, đừng có cuống lên như thế

– Được rồi, anh nói đi_nàng có vẻ bình tĩnh hơn sau khi nghe cái câu anh chưa làm gì em cả. Hờ hờ

– Hôm qua em uống say, sau khi đi từ nhà vệ sinh ra, em không biết trời đất gì nữa, nên anh mới phải đưa em tới đây. Anh sợ đưa em về nhà bố mẹ em mắng…còn có lần sau nữa. Nên anh gọi cho Thúy, nhờ Thúy xin cho em ngủ lại chỗ Thúy một đêm. Nữa đêm qua anh ngủ dưới sàn nhưng lạnh quá nên anh phải bò lên đây. Anh có đặt phòng đôi rồi nhưng hết sạch, không tin cho em hỏi cái người ở quầy tiếp tân. Anh không có động chạm gì vào người em hết á. Anh có phải là người thích lợi dụng người khác đâu. Có làm sao em cũng phải cảm giác được chứ hả?_tôi nói như sợ ai cướp mất lời.

Em nhíu mày, im lặng, không nói gì cả. Lát sau em như thấu hết lí lẽ, hiểu được cái sự vô tội vạ của tôi, em mới thỏ thẻ.

– Đúng là không có…làm gì chứ?

– Thề có trời đất, không có làm gì, không có sờ soạng gì bậy bạ hết_tôi nhăn mặt khi khỉ ăn ớt

– Chắc không?

– Chắc 100%

Tôi dơ tay thề thốt. Khổ. Khổ hết chỗ nói. Nhìn cái mặt tôi đến Thượng Đế cũng phải cảm động. Em phì cười:

– Thôi được rồi, em tin anh.

– Không biết đâu, bắt đền đấy, đạp người ta từ giường xuống đất muốn gãy hết xương sống rồi đây này_tôi nhăn nhở ngồi lên giường

– Em xin lỗi…tự nhiên tỉnh dậy thấy anh nằm kế bên, muốn xỉu quá.

– Có gì mà muốn xỉu, cuối cùng gì cũng về làm vợ người ta chứ làm gì thấy ghê vậy con bé xấu đầu gấu.

– Hứ_em lấy gối ném cái bụp vào đầu tôi_em đi rửa mặt chút, đau đầu quá.

Em đi vào nhà tắm. Phù…bình yên rồi. Tôi nằm dài thêm chút nữa đợi em đi ra. Tiếng nước chảy róc rách trong nhà tắm…tôi nhắm mắt mơ màng, đang còn sớm, vẫn buồn ngủ lắm. Hic hic

– Anh_em kêu to và đánh một phát vào vai tôi, ôi giật cả mình, tôi mở mắt ra

– Cái gì nữa thế?

– Dậy đi.

– Anh ngủ một tí nữa, đêm qua em làm anh không được ngủ.

– Kệ anh, dậy đưa em về, còn đi học nữa.

– Nghỉ một hôm đi.

– Không được. Dậy, về anh còn đi học nữa đó.

Em dùng tất cả sức lức kéo tôi dậy một cách khốn khổ. Tôi giật cánh tay một phát, cả thân hình em nằm gọn trong lòng tôi. Chưa kịp tìm cảm giác đã bị em đấm đá, cào cấu muốn rách cả da rồi.

– Buông em ra nhanh.

– Được rồi, làm gì ghê vậy.

Tôi lăn qua một bên nhường chỗ cho em ngồi dậy. Em nhăn mặt, phùng mang trợn má như con rắn hổ mang. Sém chút thôi…hứ…không yêu người ta thì phải, ở bên cạnh người yêu mà phản ứng kinh khủng khiếp.

– Anh có đèo em về không đây?_nàng nghiêm túc thấy rõ

– Cho hôn miếng đã mới chịu_tôi ra điều kiện

– Không cho.

– Sao không cho?

– Mất vệ sinh.

Ợ…yêu nhau thì hôn nhau là chuyện thường của huyện, còn kêu mất vệ sinh. Chứ ngoài kia người ta hôn nhau đầy rẫy đấy cũng mất vệ sinh cả chắc? đã bao giờ thấy ai chết vì hôn nhau đâu chứ. Tôi phải đến chết với cô người yêu này thôi. Không làm bậy bạ nhưng nắm tay, ôm, hôn chắc là phải được chứ.

– Anh có bị tay, chân, miệng đâu.

– Không thích đấy. Mất vệ sinh. Nhanh, dậy đèo em về. 1 2 3 không em đi bộ về đấy.

Ai chứ con bé này nói là làm, không nể nang gì ai đâu. Đôi co với em thì tôi chịu thiệt thòi thôi. Tôi xịu mặt, giận dỗi đi về. Vợ mà đã nói thì phải gọi dạ bảo vâng.

Cay đắng quá. Không thể kể hết được diễn biến tâm trạng bây giờ nữa. Có ai yêu nhau đi vào nhà nghỉ mà trong sáng như này không chứ? Chưa có ai thì tôi xin lập kỷ lục vậy L cả đường về dỗi không thèm nói một câu luôn.