Chương 34: Các ngươi muốn kháng chỉ sao

Xe ngựa dừng dưới thềm đá dẫn tới miếu cổ, Tuyên Hoà đang đứng bên cạnh xe ngựa. Tuyên Thiệu quay đầu lại nhìn Yên Vũ. “Có muốn đi lên xem màn náo nhiệt không?”

Yên Vũ gật đầu không chút do dự. Nếu đã tới, dĩ nhiên là tận mắt nhìn thấy Mục Thanh Thanh mới có thể yên tâm.

Nàng leo lên bậc thang theo sau Tuyên Thiệu, lỗ tai thu thập tin tức đến từ bốn phương tám hướng.

“Trong miếu cổ có năm người. Một người hít thở ngắn, là nữ, nhất định là Mục Thanh Thanh, bị treo ngược trên xà nhà. Hai người ẩn núp trên xà nhà. Một người đứng ở giữa đại điện, còn một người nữa núp sau tượng phật. Năm người trước đi theo xe ngựa đã theo hướng khác lên núi, lúc này đã tới sau miếu cổ.” Yên Vũ dùng âm thanh chỉ có hai người nghe được, nói ở sau lưng Tuyên Thiệu.

Tuyên Thiệu gật đầu, lẳng lặng đi ở phía trước.

Đã tới thềm đá cuối, cửa chính của miếu cổ ở phía trên thềm đá.

Hai người nhấc chân bước qua thềm cửa, theo đường đá đến trước cửa Đại Hùng bảo điện.

Nương theo ánh trăng, đập vào mắt là Mục Thanh Thanh đang bị treo ngược. Đầu nàng cao cách mặt đất một thân người, không biết bị trói treo bao lâu, lúc này hai mắt nhắm nghiền, sắc mặt đỏ lên, hít thở ngắn gấp.

“Tiểu thư!” Yên Vũ hô một tiếng.

Khuôn mặt đẹp đẽ của Thượng Quan Hải Lan đông lạnh, đi về phía trước vài bước. “Tuyên Thiệu, ngươi thật sự tới!”

“Tuyên công tử đã tới rồi, mau thả tiểu thư của ta xuống dưới!” Yên Vũ lạnh giọng, nói.

Thượng Quan Hải Lan hé miệng cười. “Được!” Dứt lời, từ trong tay bắn hai ám khí, một cái bay về phía dây thừng treo ngược Mục Thanh Thanh trên xà nhà, một cái khác thì bay về phía cổ họng của Mục Thanh Thanh. Trước khi hắn bắn ám khí, Yên Vũ đã nghe được động thế của hắn, nhưng tốc độ ám khí cực nhanh, mặc dù nàng nghe được nhưng cũng bất lực.

Lúc này đã thấy thân hình Tuyên Thiệu chợt loé, trong tay bắn ra một viên ngọc trai, đánh lên trên một ám khí. Ám khí bị đánh thay đổi phương hướng, bay về phía xà nhà.

Lúc dây thừng bị cắt đứt, một ám khí khác cũng phập vào thân thể của kẻ nào đó.

Chỉ thấy một tên áo đen ‘ầm’ rớt xuống từ trên xà nhà.

Tuyên Thiệu lộn người lên, tiếp lấy Mục Thanh Thanh bị rơi xuống.

Mục Thanh Thanh hoảng hốt mở to mắt, chỉ nhìn thấy một khuôn mặt tuấn tú ở trước mặt mình. Lúc Tuyên Thiệu đặt nàng ta ở bên cạnh Yên Vũ, nàng ta mới hậu tri hậu giác phát hiện vừa rồi mình bị người đàn ông với khuôn mặt vô cùng tuấn tú ôm lấy.

Tên áo đen bị rơi xuống đất run rẩy vài cái, liền nôn ra một ngụm lớn máu đen, tắt thở.

Tuyên Thiệu không chút do dự, rút ra nhuyễn kiếm từ bên hông. Trường kiếm lập loè sắc lạnh, lập tức tựa như rồng bay đánh về phía trước Thượng Quan Hải Lan.

“Ngươi hẹn ta một mình tới, bản thân mình lại tìm nhiều người giúp như vậy, đây cũng không công bằng nha!”

Thượng Quan Hải Lan cũng rút ra trường kiếm đỡ. Khi binh khí giao tiếp, giọng điệu Tuyên Thiệu nhàn nhã nói.

“Ta biết võ công ngươi rất cao. Hôm nay ta sẽ không tính sống sót rời đi, nhất định muốn ngươi chết ở chỗ này.”

“Cẩn thận ám khí!” Yên Vũ quát lên một tiếng. Lập tức có một số ám khí tập kích về phía Tuyên Thiệu.

Nhuyễn kiếm trong tay Tuyên Thiệu múa rất nhanh, giống như kết thành một cái lưới kín bưng ở bên người, bất cứ góc độ nào cũng không có khe hở.

Chỉ nghe leng keng vài tiếng, ám khí đều bị đánh rơi.