Chương 34 – Chúng ta hãy thử xem đi

Chuyện cổ tích về hoàng tử và cô bé lọ lem kết thúc ở lần thứ hai bọn họ gặp nhau, ai biết cuộc sống sau này của hoàng tử và cô bé lọ lem sẽ như thế nào.

Trầm Khai vừa nói ra như vậy, vẻ mặt Tô Nhạc khẽ thay đổi, nhưng Ngụy Sở vẫn duy trì phong độ: “Cảm ơn tổng giám đốc Trầm nhắc nhở, cho dù ngài không nói tôi vẫn sẽ chăm sóc cô ấy thật cẩn thận.”

Tô Nhạc nghiêng đầu, đưa mắt nhìn Ngụy Sở, anh có cần phải đồng ý một cách thuận miệng như thế không?

Trầm Khai nghe ra trong lời nói của Ngụy Sở có sự che chở Tô Nhạc và vẻ bất mãn đối với mình, ông cười khổ một cái, không biết nên vui mừng hay nên cảm thấy xấu hổ. Đối với Tô Nhạc mà nói, ông chỉ là một người cha xa lạ và vô trách nhiệm mà thôi, những lời ông vừa nói quả thật chẳng có bao nhiêu tư cách, còn Ngụy Sở dùng thái độ đó đối với ông cũng không trách được.

Ông cũng hơi cảm thấy may mắn vì Ngụy Sở dùng thái độ đó với ông, ít nhất điều đó cũng chứng tỏ Ngụy Sở thật lòng quý trọng Tô Nhạc.

“Nữu Nữu, năm đó bố…” Trong lòng Trầm Khai vô cùng hối hận, nếu năm đó ông không ly hôn với Tô Nguyễn Tú, cuộc sống có lẽ sẽ tốt hơn bây giờ rất nhiều, có con gái giỏi giang, có người vợ dịu dàng, năm đó ông phát điên thế nào mới biến chính mình thành bộ dạng thế này ?

Tô Nhạc uống một ngụm cà phê, hơi đắng, cô cười dửng dưng: “Chuyện năm đó của ông và mẹ tôi, tôi không có tư cách bàn luận, đáng tiếc hiện giờ ông lại không có tư cách tìm mẹ tôi ôn lại chuyện ngày xưa nữa, ông cứ đi làm sếp lớn của ông đi, tôi và mẹ tôi sống rất tốt, mời ông đừng tới quấy rầy.”

Khóe môi Trầm Khai run run, nhìn vẻ mặt con gái không vui không giận trước mặt, không cách nào nói ra lời.

“Buổi tối tôi còn có việc phải làm, hoan nghênh tổng giám đốc Trầm hợp tác với Bách Sinh chúng tôi trong tương lai.” Tô Nhạc gật đầu, đứng lên, đi tới quầy bar thanh toán.

Ngụy Sở nhìn bóng lưng Tô Nhạc, ánh mắt hướng về phía vẻ mặt chán nản của Trầm Khai: “Ông Trầm, tôi cũng phải đi rồi, xin lỗi không tiếp chuyện được.”

Lẻ loi ngồi lại bàn uống cà phê, Trầm Khai lấy tờ chi phiếu có rất nhiều nếp nhăn kia ra, con số mười vạn phía trên khiến đáy lòng ông run rẩy, ông đã hỏi thăm về lý lịch của Tô Nhạc, cô mới tốt nghiệp hơn một năm trước, vào làm trong một công ty liên doanh, sau đó lại vì bị đồng nghiệp sao chép đồ án mà từ chức, tiếp đó lại chia tay với cậu chủ nhà họ Trang, cuối cùng tới làm ở công ty đồ uống Bách Sinh này, trong thời gian ngắn như thế, Tô Nhạc tìm đâu ra mười vạn tệ để trả cho tổng giám đốc Kim Sở?

Tính cách Nữu Nữu thật giống mẹ, Trầm Khai thở dài, lại bỏ tờ chi phiếu nhăn nhúm vào trong túi áo, chậm rãi bước ra khỏi quán cà phê.

Xe chạy tới bên dưới nhà trọ, Ngụy Sở giúp Tô Nhạc mở cửa xe, khi cô đang xuống xe, anh đột nhiên nói: “Tô Nhạc, chúng ta hãy thử xem sao đi.”

Tô Nhạc dừng bước, quay đầu nhìn Ngụy Sở đang đứng bên cạnh chiếc xe, nhướng mày: “Thử?”

Ngụy Sở gật đầu: “Thử xem anh có thể làm bạn trai em hay không, anh bằng lòng có thời gian thử việc, thời hạn ngắn hay dài do em quyết định.”

“Trước khi thử việc không phải nên phỏng vấn sao?” Vẻ mặt Tô Nhạc không có gì khác thường, giống như chỉ đang nói đến chuyện thời tiết.