Chương 34: Cô quên rồi sao?

Dường như cảm nhận được ánh mắt của Mạc Tiểu Hàn, Thân Hạo Khiêm đột nhiên quay đầu nhìn sang phía cô. Mạc Tiểu Hàn hoảng hốt, theo bản năng xoay người, để lại quyển sách trên tay rồi bỏ chạy.

“Thưa cô, sách của cô.” Thân Hạo Khiêm lễ phép gọi một tiếng.

Mạc Tiểu Hàn đầu óc trống rỗng, không biết chạy đi đâu mới phải. Vào giờ phút này, cô còn mặt mũi nào mà gặp Thân Hạo Khiêm đây?

May sao bên cạnh có một giá sách rất cao, Mạc Tiểu Hàn cuống quít trốn phía sau giá sách, trống ngực đậpliên hồi!

Tiếng bước chân truyền đến.

Trái tim Mạc Tiểu Hàn như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Lòng bàn tay toát đầy mồ hôi.

Một lúc lâu sau, bên kia giá sách vẫn im lặng, im lặng tới nỗi có thể nghe được tiếng kêu của máy điều hòa không khí.

Mạc Tiểu Hàn nghe thấy có người hỏi, “Tổng giám đốc, sách này có vấn đề gì không? Tại sao lại nhìn chằm chằm như vậy?”

Giọng nói ấm áp của Thân Hạo Khiêm truyền tới bên tai cô: “Không có gì, chỉ nhớ tới một người bạn.”

Bạn. . . . . .

Mạc Tiểu Hàn che miệng lại, nước mắt đột nhiên rơi xuống không hề báo trước.

Học trưởng Hạo, anh ấy vẫn còn nhớ cô sao?

Anh ấy không quên cô. . . . . . Đúng không?

“Có phải là bạn gái trước đây của Tổng giám đốc không ạ?” Bên cạnh có người ở hỏi đùa.

“Nói bậy bạ gì đấy? Tổng giám đốc sắp đính hôn rồi!” Một người khác phản bác nói.

“Có thật không? Quyết định ngày nào chưa? Đến lúc đó chúng tôi sẽ đi phong bì thật dày nha!” Mọi người chung quanh nhao nhao xu nịnh.

Thân Hạo Khiêm chỉ cười nhẹ nhàng, không nói gì, đặt quyển sách lên trên giá sách.

“Đi thôi, Thân tổng, tôi và ngài kiểm tra trên lầu một chút.”

“Được.”

Một lúc lâu sau, tiếng bước chân của đoàn người đi xa.

Anh ấy sắp đính hôn?

Trái tim đột nhiên đau nhói, như bị một con dao bén nhọn xuyên qua, dường như có thể nghe được tiếng máu chảy ra.

Nước mắt không kiểm soát được nhẹ rơi xuống. Mạc Tiểu Hàn dựa lưng vào giá sách khóc lặng lẽ, nỗi đau từ trong tim từng đợt từng đợt lan ra khắp toàn thân, như muốn nhấn chìm cô xuống đáy vực.

Tiếng chuông điện thoại di động đột ngột vang lên. Mạc Tiểu Hàn lau nước mắt, hắng giọng. Cố gắng làm cho giọng nói của mình nghe như không có chuyện gì xảy ra.

“Alo! Tôi. . . . . .” Chưa nói hết đã nghe bên đầu kia điện thoại kia truyền đến tiếng Sở Thiên Ngạo rít gào:

“Mạc Tiểu Hàn! Cô chết ở chỗ nào rồi!”

“. . . . . .”

Hắn nói chuyện có cần thiết phải khó nghe như vậy không?

Mạc Tiểu Hàn vừa lau nước mắt còn sót lại trên mặt, vừa xem như không có chuyện gì xảy ra nói, “Tôi đang đi loanh quanh một chút, anh đang còn đằng kia sao? Tôi đến tìm anh.”

Cửa hàng đồ chơi dành cho người lớn, cô thật sự không muốn đi vào chỗ đó. Thật mất thể diện.

Trong điện thoại yên lặng một lát, rồi giọng nói lạnh lùng vang lên lần nữa: “Tại sao cô khóc?”

Mạc Tiểu Hàn lập tức ngây người, kinh ngạc nhìn bốn phía.

Chỉ thấy Sở Thiên Ngạo đứng ở phía sau giá sách bên cạnh nhìn cô, trên tai đeo tai nghe không dây, toàn bộ hai tay là những túi mua hàng lớn nhỏ, xem ra khi vào cửa hàng đồ chơi dành cho người lớn rất có thu hoạch.

“Tôi. . . . . .” Mạc Tiểu Hàn cứng họng, không biết trả lời như thế nào, không còn cách nào khác là cúi đầu hốt hoảng lau nước mắt trên mặt.

Người đàn ông này. . . . . . Rõ ràng đứng ở phía sau cô, tại sao còn gọi điện thoại? Cố ý cười nhạo cô sao?

Không biết vừa rồi hắn có thấy Thân Hạo Khiêm hay không. . . . . .

Mạc Tiểu Hàn quan sát ánh mắt của Sở Thiên Ngạo đang nhìn sang phía cô.

Trong ánh mắt của Sở Thiên Ngạo không nhìn thấy bất kỳ cảm xúc gì. Cũng may, Mạc Tiểu Hàn len lén thở phào nhẹ nhõm, hắn không nhìn thấy Thân Hạo Khiêm. Nếu không chắc chắn sẽ không có vẻ mặt như thế này.

Sở Thiên Ngạo bước đôi chân dài đi tới chỗ Mạc Tiểu Hàn, nghiêm mặt lại, đáy mắt sâu như hồ băng: “Khóc cái gì?”

“A, không có gì. Tôi. . . . . . Tôi…., mắt tôi đột nhiên bị hạt cát rớt vào. . . . .” Mạc Tiểu Hàn vừa lau nước mắt vừa nói một cách lúng túng.

Hàng lông mi thật dài vẫn còn vương vài giọt nước mắt, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt vẫn còn tràn đầy vẻ tuyệt vọng, nhìn qua rất đáng yêu và quyến rũ, so với vẻ mặt bình thường giương nanh múa vuốt giống như Tiểu Dã Miêu thật khác biệt.

“Quy tắc tình nhân, điều thứ ba, vĩnh viễn không được nói dối tôi. Cô quên rồi sao?” Đôi mi rậm của Sở Thiên Ngạo nhíu lại rất nguy hiểm.