Chương 34: Con Của Chúng Ta. . . . . . Không Còn Nữa?

Tống Lương Thần lo lắng lái chiếc Mercedes chạy tới bệnh viện thành phố, Thích Lôi vừa gọi điện thoại nói với anh, Hứa Tử Ngư vậy mà vì một người đàn ông đến bệnh viện phá thai. Trong giây phút đó, anh cảm thấy đầu óc trống rỗng, trong lòng giống như bị dao cắt vậy, không muốn màng đến cái gì nữa, chỉ muốn lập tức chạy đi tìm cô. Cảnh vật hai bên lùi về phía sau thật nhanh, trong đầu anh bây giờ hiện lên toàn bộ là hình ảnh của Hứa Tử Ngư cùng với anh ở chung một chỗ trong thời gian qua. Anh thật là một tên ngốc, phản ứng đã rõ ràng như vậy, thế mà anh cũng không có nhận ra! Anh biết cô thiệt thòi, nhưng anh vẫn muốn đem mọi chuyện sắp xếp cho thật ổn thỏa rồi mới nói cho cô biết, ai ngờ, sự việc lại rắc rối đến mức khó có thể dọn dẹp như vậy.Lập tức tới bệnh viện, thời điểm anh lái xe vào con đường phụ rồi dừng xe lại, anh trông thấy Hứa Tử Ngư đang ngồi ở trên băng ghế chờ. Trời thì đang đổ nắng rất to, vậy mà cô lại lặng im ngồi dưới nắng mặt trời, cô một tay vuốt bụng còn tay kia đang cầm một cái bong bóng, mắt nhìn về phía trước không có mục tiêu. Anh cảm thấy mắt có chút cay, tay run rẩy mở cửa xe, sải bước đi về phía cô.

“Tiểu Ngư.” Anh ngồi xổm xuống đối mặt nhìn cô, sau đó nhẹ giọng gọi, tay anh nắm lấy bàn tay lạnh lẽo nhỏ bé của cô, đem thần trí của cô từ trong bi thương trở lại hiện thực.

“Lớp trưởng, sao cậu lại tới đây?” Hứa Tử Ngư bị người đàn ông trước mắt làm cho sợ hết hồn, sao hai mắt của anh lại đỏ như vậy, chẳng lẽ trong nhà anh có người nhập viện sao?

“Tiểu Ngư, thật xin lỗi.”

“Ai, cậu đừng ngồi xổm như vậy, người ta nhìn thấy thì kỳ lắm đó, cậu đứng dậy trước rồi hẳn nói.” Hứa Tử Ngư lúng túng nhìn hai bên, trai đẹp đang ngồi bên cạnh cô nói chuyện, còn là ở nơi công cộng, như vậy sẽ khiến cô cảm thấy rất áp lực đó.

“Chỗ này nắng quá, cậu vừa mới. . . . . . Ngồi ở đây đối với cậu không tốt đâu, mình dẫn cậu về nhà trước.” Tống Lương Thần nói xong liền bế lấy cô, bế cô đến chỗ đậu xe.

“Ah, cậu làm sao vậy, mau thả tôi xuống đi!” Hứa Tử Ngư giùng giằng đòi xuống, người đi đường cũng tò mò nhìn hai người, hiện tại gương mặt đẹp trai của Tống Lương Thần chứa đầy bi thương, cho nên cô cũng không dám nổi giận, chỉ có thể an tĩnh, ngoan ngoãn để cho anh bế vào trong xe.

Tống Lương Thần ở bên kia lên xe, nhẹ nhàng giúp cô thắt dây an toàn, khi bàn tay lướt qua bụng của cô, một trận lo lắng khó chịu. Đây là chỗ của người con gái tốt bụng mang thai con của anh, cũng bởi vì anh mà phải phá thai —— Anh thật đúng là một tên khốn kiếp.

“Lớp trưởng, cậu sao vậy?” Hứa Tử Ngư chưa từng nhìn thấy qua anh có biểu tình như vậy, còn tưởng rằng người thân của anh đang xảy ra chuyện nghiêm trọng, trong lúc nhất thời không biết an ủi anh như thế nào: “Chuyện này, có phải là cậu có người nhà nhập viện phải không? Cậu đừng lo lắng. . . . . . Ah!” Thế nhưng Tống Lương Thần lại từ ghế lái vươn người qua, ôm chầm lấy cô.

“Không sao, không sao.” Trong lòng cô cảm thấy rất quái dị, nhẹ nhàng vỗ bờ vai của anh, cô vụng về an ủi.

“Tiểu Ngư, con của chúng ta. . . . . . Không còn nữa sao?” Giọng nói của anh có chút khàn, nói ra câu này, toàn thân của Hứa Tử Ngư vì thế mà nhẹ nhàng chấn động. Chẳng lẽ anh biết cô mang thai, còn tưởng rằng —— Không chừng là do bà tám Thích Lôi nói rồi.

Bả vai như bị ướt, trái tim của cô cũng bị những giọt nước mắt của anh mà đập nhanh hơn: “Cậu biết rồi?”

“Ừh.” Anh gật đầu một cái, ôm lấy cô chặt hơn: “Thật xin lỗi, mình thật sự không có nghĩ đến . . . . .”

“Không còn vướng bận nữa, chẳng phải sẽ rất tốt sao?” Hứa Tử Ngư không biết trong lòng mình đang nghĩ gì, nói ra hai câu lập lờ này.

“Lúc tiến hành phẫu thuật, có phải rất đau không?” Quả đấm của Tống Lương Thần đã nắm đến trắng bệch, Hứa Tử Ngư cảm thấy có chút hối hận khi nói ra lời đó, nghe anh quan tâm cô như vậy càng cảm thấy chính mình quá tiểu nhân rồi. Cô thở dài một cái: “Mình chọc cậu thôi, bảo bảo vẫn còn ở chỗ này.” Hứa Tử Ngư đưa tay chỉ vào bụng, nếu cô đã quyết tâm và ra quyết định giữ lại rồi, thì phải nói cho anh biết.

“Sao?” Tống Lương Thần đỡ bả vai của cô ngẩng đầu lên hỏi: “Cậu nói cái gì?”

“Mình nói, đứa bé rất tốt, vẫn còn ở chỗ này.” Tống Lương Thần nghe xong những lời này liền ngây ngẩn cả người, không thể tin nhìn Hứa Tử Ngư, lại nhìn cái bụng của cô.

Người con gái trước mắt vẫn còn chưa biết sống chết liền nói tiếp: “Cậu yên tâm đi, mình đã quyết định sinh con ra, cậu thân là ba của nó, sau này có thể đến thăm nó một chút. . . . . .” Lời còn chưa nói hết, Tống Lương Thần liền đem miệng của cô chặn lại, đương nhiên là dùng miệng nha.

“Ưm. . . . . . (Thở gấp) Không buông . . . Tức giận. . . . . .” Hứa Tử Ngư vỗ vỗ vai của anh, Tống Lương Thần thấy vậy liền buông lỏng miệng, cô thở hổn hển từng ngụm từng ngụm, tức giận liếc mắt nhìn người đàn ông đối diện, đôi mắt của anh bình thường không có chút gợn sóng nào nhưng giờ phút này lại đang sôi trào giống như bộ dạng đa tình vậy, mắt anh giống như một thỏi nam châm thu hút lấy ánh mắt của cô.

Thời điểm kịp phản ứng, Tống Lương Thần một lần nữa lại hôn cô, anh thận trọng khẽ hôn môi của cô, giống như hôn một món gì đó rất dễ vỡ. Anh lấy tay che mắt của cô lại, Hứa Tử Ngư cảm thấy có một dòng nước ấm áp nhỏ xuống mặt của mình, sau đó trượt xuống chảy vào trong miệng cô, mùi vị đặc biệt mặn.

Qua giữa trưa, ánh nắng xuyên qua tấm kính thủy tinh mà chiếu vào cửa xe, khiến cho hai người ngồi trong xe cảm thấy ấm áp hơn.

Trên thế giới có một số người, cho dù bọn họ có ở chung một chỗ cũng không thể nào cảm thấy hài hòa và tự nhiên được. Tống Lương Thần cùng Hứa Tử Ngư chính là một ví dụ điển hình.

Hứa Tử Ngư muốn đến công ty ngay lập tức, Tống Lương Thần biết hôm qua cô bị ngất xỉu phải nằm viện, cho nên anh rất muốn thuyết phục cô nên tiếp tục nghỉ ngơi thêm hai ngày nữa.

“Bệnh viện cũng đã nói không sao rồi mà, thật sự mình không cảm thấy khó chịu chút nào cả.” Hứa Tử Ngư cầm túi xách trong tay, làm bộ muốn xuống xe, nhưng bất luận như thế nào cũng không mở được cửa xe ra.

“Bây giờ không phải là thời kỳ đặc biệt của cậu sao?” Tống Lương Thần ngăn cô lại, để cho cô an an ổn ổn ngồi vào chỗ ngồi, còn dặn dò: “Cũng sắp làm mẹ rồi, sao vẫn còn giống như trẻ con vậy.”

“Sức khỏe của mình thì tự mình biết, bảo đảm không xảy ra chuyện gì đâu.” Người bên cạnh khẩn trương, cô cũng đều nhìn ra được, nhưng thật sự là mình không có việc gì nha!

Tống Lương Thần thở dài một cái, cũng biết chuyện mà cô đã hạ quyết tâm thì không có ai có thể xoay chuyển được, anh suy nghĩ rồi nói: “Vậy chúng ta sẽ đến công ty, nhưng cậu phải chú ý, làm gì cũng không được gấp gáp, không được tức giận, cũng không nên làm việc quá mệt mỏi.” Hứa Tử Ngư gật đầu một cái, ngoan ngoãn ngồi im, thầm nghĩ những ngày tiếp theo chắc chắn không tránh khỏi những lời càu nhàu này.

Quay đầu xe, lúc lái xe về không giống như lúc lái xe đến. Khi trở về anh chú ý duy trì tốc độ thật chậm hết mức có thể, Hứa Tử Ngư cảm thấy mình đang được ốc sên chở vậy.

Tống Lương Thần hỏi cô có muốn ăn cơm hay không, cô nói sắp đến giờ làm việc rồi, sợ không đủ thời gian nữa. Tống Lương Thần gật đầu một cái, bấm số điện thoại.

“Dạ, tổng giám đốc Tống.” Giọng của một người phụ nữ truyền đến.

“Ri¬ta, cô giúp tôi chuẩn bị một phần thức ăn dành cho phụ nữ có thai, tốt nhất là đem tới trong vòng 30 phút, càng nhanh càng tốt. Chờ chút.”

Anh đưa điện thoại ra xa, sau đó hỏi Hứa Tử Ngư: “Có kiêng ăn món nào không?” Hứa Tử Ngư chưa kịp phản ứng khi anh đặt cơm cho mình, cô vội vàng nói không có.

Tống Lương Thần nói: “Không có kiêng món nào cả, được rồi cứ như vậy đi.”

Sau khi cúp điện thoại, anh cũng không nói gì, nhưng Hứa Tử Ngư ngồi ở bên cạnh anh cũng thấy rõ, tay của anh đang cầm tay lái có chút hơi run. Đột nhiên nghe được một tin tức như thế, Hứa Tử Ngư nhất định cũng sẽ bối rối giống như anh thôi, cho nên cô ngoan ngoãn ngồi im cũng không dám nói gì nữa.

Xe hơi dừng lại ở bãi đậu xe dưới tầng ngầm của tòa cao ốc mà Hứa Tử Ngư đang làm việc, Tống Lương Thần mở cửa xe, hận không thể đỡ cô đi lên. Hứa Tử Ngư bất đắc dĩ nhìn lên trên lầu, cô nhu nhược đến nỗi không thể tự đi được sao?

“Lớp trưởng, cậu không cần tiễn, tôi đi trước. Nếu để đồng nghiệp trông thấy thì không tốt lắm đâu.” Hứa Tử Ngư khổ sở đứng ở cửa thang máy, Tống Lương Thần gật đầu một cái nói: “Nói cũng đúng, vậy cậu lên trước đi, phải cẩn thận đó.”

Hứa Tử Ngư gật đầu, thang máy ở trước mặt hai người đóng lại, Hứa Tử Ngư nhìn Tống Lương Thần, cuộc sống của mình bởi vì anh mà phải thay đổi, bây giờ cô còn dám ra cái quyết định này, cũng sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống của anh, cuộc đời của hai người bọn họ vốn dĩ là hai đường thẳng song song, nhưng hiện tại bởi vì đủ mọi loại chuyện mà phải quấn lại với nhau thật chặt.

Hứa Tử Ngư ở trong thang máy sửa sang lại y phục, hít một hơi thật sâu. Mặc kệ nói thế nào, công việc nhất định phải cố gắng mà làm, bây giờ mẹ Hứa phải đi kiếm tiền nuôi gia đình rồi.