Chương 34: Diệp Khuynh Thiên kỳ thật không khuynh thiên

“Lâu đại ca, mọi người đang làm gì?” Thanh âm mềm mại của Diệp Khuynh Thiên khiến ta ngứa ngáy.

Lâu Huyên quay đầu, ôn hoà trả lời: “Không có gì.”

Ta thật không có chút cảm tình gì với vị thiên hạ đệ nhất mỹ nữ này, ta thấy nàng chỉ như khổng tước động dục, thích khoe khoang. Hơn nữa tứ sư huynh vì nàng nhiều lần hủy hoại hình tượng Thục Sơn vĩ đại của chúng ta, tự nhiên sẽ thấy nàng phiền phức hơn. Nhưng ta không thể phủ nhận Diệp Khuynh Thiên có lẽ là quý nhân của ta, mỗi lần nàng xuất hiện đều cứu ta khỏi tình thế nước sôi lửa bỏng.

Diệp Khuynh Thiên nhẹ nhàng bước xuống, đến bên cạnh Lâu Huyên. Bước chân nhỏ nhẹ lại mềm mại, giống như nữ quỷ khiến ta thấy mà run. Nàng từ từ bước đến khiến Lâu Huyên mất tự nhiên, lui về sau từng bước, tạo ra khoảng cách. Trong mắt Diệp Khuynh Thiên Nhãn hiện lên sự thất vọng nhưng lập tức cười tươi như hoa.

Mỹ nhân ở bên, Lâu Huyên đương nhiên khó xử. Ta thở dài nhẹ nhõm, chỉ nghe Diệp Khuynh Thiên êm ái nói: “Lâu đại ca, cùng ăn điểm tâm đi.”

“Tại hạ vừa ăn, ngượng ngùng.” Lâu Huyên cũng không nể mặt mỹ nhân chút nào.

Mỹ nhân vẻ mặt ảm đạm, hơi xấu hổ, cười ngượng ngùng.

Ta lặng lẽ tránh ra, trở lại bàn tiếp tục húp cháo. Tần Lãng tiến lại ngồi bên cạnh, muốn nói lại không biết mở miệng thế nào. Hắn nói “Xin dừng bước nói chuyện” chắc do không muốn người khác nghe được. Ta nghĩ nửa ngày, thật sự nghĩ không ra Tần Lãng có thể nói gì tốt đẹp, ta xác định chuyện trở nên khó hiểu là do hắn.

Người trong khách sạn lục tục xuống đông hơn, Dao Băng sư tỷ với Tô Nam vừa nói vừa cười, không xem ai ra gì, tìm một bàn ngồi xuống, cũng không thèm nhìn ta. Kỳ thật, ta thấy bọn họ căn bản không phát hiện sự tồn tại của ta. Cuối cùng ta cũng lĩnh giáo cái gọi là trọng sắc khinh bạn đồng thời cũng hiểu ra cái gọi là “Khi có ngươi trong mắt ta không có ai khác”.

Tứ sư huynh cũng vậy, mỗi khi thấy Diệp Khuynh Thiên, hắn lại điên cuồng cũng là chuyện thường. Dao Băng sư tỷ còn khinh bỉ tứ sư huynh, nàng không phải cũng giống hắn sao, tuy biểu hiện có khác nhưng nàng với tứ sư huynh hệt như nhau. Cùng trọng sắc khinh bạn, không nể mặt ta gì hết. Có Tô Nam, ngay cả ăn cơm nàng cũng không ngồi chung với ta, thật sự rất tổn thương người ta.

Ta âm thầm phiền muộn, bên cạnh có tảng băng lớn Tần Lãng cũng không thấy lạnh. Tô Duyên và ta đồng bệnh tương lân, Tô Nam có nữ thần sẽ không để ý đến hắn. Hắn thật thức thời, không lâu sau đã tụ tập với người khác, tiếp tục phát huy bản chất ồn ào huyên náo của hắn. Hắn tán gẫu long trời lở đất với mấy nam nhân khác, vừa nói vừa cười khiến ta không khỏi ngứa ngáy, cũng vụng trộm nghe lỏm.

Tô Duyên nói: “Nghe nói hôm nay Lạc Dương đệ nhất vũ cơ Ngọc Điệp biểu diễn ở Phiêu Miểu Phường, chậc chậc, thật làm người ta mong đợi.”

“Đúng vậy, nghe nói khả năng nhảy múa của Ngọc Điệp này vô cùng ảo diệu. Hơn nữa một năm nàng chỉ biểu diễn ba lần, không hơn không kém, dù là thiên hoàng lão tử đến đây cũng vô dụng.”

“Ta cũng nghe nói…”

“…”

Nghe bọn hắn nói nhiều như vậy, cuối cùng ta cũng hiểu được đại khái. Ngọc Điệp là vũ cơ rất nổi tiếng, nàng ở Lạc Dương tương đương Yến Diễm ở kinh thành. Chỉ khác là Yến Diễm tự xưng là “ngọc nữ thanh thuần”, trên thực tế đã khiến ta và Lâu Ý Ý kinh hồn táng đảm một phen. Mà nghe nói Ngọc Điệp chỉ bán nghệ không bán thân, sau khi nổi danh chỉ nhảy múa mỗi năm ba lần, khỏi phải nói cuộc sống có bao nhiêu thoải mái.

Ta thật khát khao vì mỹ nữ, Tô Duyên với mấy nam nhân kia sẽ đi Phiêu Miểu Phường xem Ngọc Điệp múa, ta cũng rất muốn đi. Phiêu Miểu Phường không giống Vạn Hương Lâu, không phải là kỹ viện, nữ nhân cũng có thể vào, điều kiện tiên quyết là chỉ cần có bạc. Nhạc Phong cho ta mười vạn lượng có rất nhiều công dụng lớn, cũng không rõ sau này hắn biết ta xài tiền như vậy, có thể tức giận đến thất khiếu đổ máu hay không.

Mắt thấy Tô Duyên đi rồi, ta đang tính cất bước theo sau, lúc đến cửa bị U Chỉ không biết từ nơi nào bay ra ngăn cản.

“Bạch Thuật sư muội, xin dừng bước nói chuyện.” U Chỉ nghiêm trang.

Sao hôm nay nhiều người muốn ta “Dừng bước nói chuyện” vậy, ta để mặc U Chỉ kéo vào hậu viện.

Biểu tình U Chỉ đặc biệt nghiêm túc, nàng lấy một bình sứ nhỏ từ trong ống tay áo, đổ ra một thứ đưa cho ta: “Mau nuốt.”

“Cái gì vậy?”

“Đừng hỏi nhiều, hôm qua ta bắt mạch cho ngươi, phát hiện ngươi lại phát độc, vì sao không nói ta biết?” U Chỉ hơi tức giận.

Ta rất ngượng ngùng: “Bệnh cũ, ta đã quen, không phải còn có Tố Nữ sao, không có việc gì.”

“Đừng ra vẻ trời đánh xuống cũng không sao! Bạch Thuật ta nói cho ngươi hay, Vãn Hương Đan đã không áp chế được độc trong cơ thể ngươi, nếu ngươi còn thờ ơ như vậy, đến mạng nhỏ cũng không còn mà chơi!”

Những lời này của U Chỉ đủ dọa người, ta rất sợ chết, đương nhiên không muốn mất mạng, lập tức nhận viên thuốc trên tay nàng nuốt xuống. Vì nuốt quá nhanh, suýt chút mắc nghẹn trong họng. Vừa rồi Lâu Huyên nhắc tới chuyện ta trúng độc, chắc ý hắn cũng không khác gì U Chỉ.

Ta hỏi U Chỉ: “Đây là thuốc gì, ngọt lắm, thật ngon.”

U Chỉ liếc ta một cái, thực bất đắc dĩ: “Thuốc độc, tin hay không!”

“Coi như hết, thuốc độc, ta có thể không nhận ra thuốc độc? Ngươi cho ta lăn lộn trên Thục Sơn đến phát ngốc sao.” Ta lơ đễnh.

“Đây chính là thuốc giải độc bình thường, không nhiều tác dụng lắm, chỉ tạm thời trì hoãn độc phát tác trong người mà thôi. Ta năng lực có hạn, hiện tại chỉ có thể chờ Tố Nữ trở về.”

U Chỉ thấy khó bèn lấy sư tỷ dọa ta, hôm nay nàng nghiêm trang như vậy khiến ta hoảng hốt. Từ hậu viện vào nhà, ta nhỏ giọng nói thầm: “Đều nói người xấu sống lâu, ta mặc dù không phải người xấu, cũng không tính là người tốt, hẳn sẽ không chết sớm…” U Chỉ đang đi đằng trước bỗng quay đầu lại trừng ta khiến ta sợ tới mức nuốt luôn câu nói dở vào bụng.

Chúng ta vừa đi trong chốc lát, khách sạn đã sôi trào, tất cả chủ đề thảo luận đều không ngớt xoay quanh Ngọc Điệp, nào là Ngọc Điệp người cũng như tên, Ngọc Điệp nhảy múa vô cùng xinh đẹp. Diệp Khuynh Thiên đại mỹ nữ xem ra không thể nào cao hứng, đường đường là thiên hạ đệ nhất mỹ nữ nổi bật lại bị một vũ nữ đánh bại, đổi lại là ta cũng cao hứng không nổi.

Lâu Huyên thấy ta vào, gật đầu mỉm cười với ta, ta cố ý giả vờ không thấy, vòng qua chỗ hắn và Diệp Khuynh Thiên, đến ngồi cạnh Dao Băng sư tỷ.

“A, là ngươi?” Vẻ mặt của Dao Băng sư tỷ giống như nuốt phải ba cái trứng gà.

Ta nhìn nàng, miệng mấp máy, không trả lời. Làm tỷ muội nhiều năm như vậy còn dám giả điên, trước đó ta ngồi trong sảnh lâu vậy mà đến bây giờ mới phát hiện sự tồn tại của ta, là ai đây.

Tô Nam nắm cằm ra chiều suy nghĩ, ánh mắt đảo khắp người ta, nhìn từ trên xuống dưới, cẩn thận xem xét. Bỗng hắn nói một câu khiến ta chấn động: “Bạch cô nương, hình như ta đã từng gặp cô nương ở đâu, cuối cùng đã nhớ ra rồi, thì ra…”

“Đó… Kỳ thật…” Ta chảy mồ hôi lạnh ròng ròng, “Kỳ thật ta…”

Ta sợ không nói nên lời, Tô Nam sao tinh mắt thế, nhận ra ta sớm vậy. Ta cúi đầu, híp mắt, khẩn cầu ông trời làm Tô Nam ngu ngốc một chút, muốn nhận huynh muội cũng nhỏ tiếng thôi, đừng vạch trần ta trước mặt nhiều người như vậy, rất mất mặt.

Tô Nam vỗ đầu: “Thì ra cô nương rất giống Tây Thi đậu hủ câm điếc ở kinh thành, ha ha ha…”

Ta, U Chỉ, Dao Băng sư tỷ toàn bộ bị đả kích trầm trọng đến xanh mặt bởi một câu “cô nương rất giống Tây Thi đậu hủ câm điếc ở kinh thành” của Tô Nam. Lông mi của ta giựt giựt thiếu điều giựt luôn đầu xuống. Tô Nam a Tô Nam, uổng công chúng ta làm huynh muội kiếp này, ngươi không nhận ra ta thì thôi, còn nói ta bán đậu hủ, tức chết đi được!

“Chút trò cỏn con không đáng buồn cười.” Ta trừng hắn.

Tô Nam thầm vui vẻ, trong mắt hiện lên một tia đắc ý khó hiểu. Lại nhìn Dao Băng sư tỷ, cũng đang cười đầy thâm ý, thật không hiểu hai bọn họ đang nghĩ gì.

Người bên cạnh đều Ngọc Điệp tốt, Ngọc Điệp đẹp. Chỉ có bốn người chúng ta đang động kinh. Lúc này Sở Tức Vấn đi về phía chúng ta nói: “Tại hạ là người ở đây, chi bằng mời các vị cùng đi Phiêu Miểu Phường thưởng thức, không biết các vị có nể mặt hay không?”

Rất hợp ý ta.

Ta cực kỳ vui vẻ, cướp lời: “Tiểu vương gia thật khéo nói, người tốt sẽ được đền đáp.”

Mọi người nhìn ta không nói gì. Sở Tức Vấn thật vui vẻ: “Nhờ ý tốt của cô nương, hy vọng ta thật sự được đền đáp.” Sau đó chuyển sang một góc không ai thấy, dùng khẩu hình gọi ta một tiếng “Tô tiểu thư”. Ta lập tức cúi đầu.

Được xem diễn miễn phí đương nhiên phải đi, Sở Tức Vấn và Sở Tức Trữ đi ra trước, phía sau một đoàn người hùng dũng tiến theo.

Ta và U Chỉ đi sau cùng, U Chỉ tiến lại sát ta, thấp giọng nói: “Ngươi xem bước chân của Diệp Khuynh Thiên kìa, dường như không dài lắm, ta thấy nàng không phải đi, là ‘đo’ đường mới đúng.”

Những lời này thật hợp lòng ta, ta gật gật đầu, nói với U Chỉ: “Thật sự là anh hùng cùng quan điểm, U Chỉ ngươi cuối cùng cũng có tiền đồ, không dễ dàng.”

Kết quả chúng ta chưa bát quái xong, lời vừa nói đã ứng nghiệm. Đi mới không lâu, chân Diệp Khuynh Thiên lúc bước qua cửa “không cẩn thận” ngả vào Lâu Huyên bên cạnh, Lâu Huyên vội vàng đỡ nàng, ôm trọn nhuyễn ngọc ôn hương vào lòng. Chuyện kế tiếp còn khiến ta với U Chỉ quên cất bước, hoàn toàn sững sờ tại chỗ như tượng đá.

Bị Lâu Huyên ôm như vậy, khăn che mặt của Diệp Khuynh Thiên rớt xuống, mỹ nữ cuối cùng đã ra ánh sáng. Diệp Khuynh Thiên hai gò má ửng đỏ, muốn nói lại thôi, một đôi mắt xếch hàm chứa thâm tình vô hạn cẩn thận nhìn Lâu Huyên, hoàn toàn là dáng vẻ tiểu nữ nhi thẹn thùng. Lâu Huyên bị mỹ nhân nhìn chằm chằm thật ngượng ngùng, vội vàng buông lỏng bàn tay đang ôm eo nhỏ mỹ nhân ra, thản nhiên nói một câu “cẩn thận”.

Nhìn hai người một trước một sau ra cửa, ta từ trong khiếp sợ hồi tỉnh lại. Thì ra đây là mặt thật của thiên hạ đệ nhất mỹ nữ, thì ra đây là Diệp Khuynh Thiên, thì ra… Ta càng thêm khẳng định câu nói “thần bí có thể trở thành mỹ nhân” vô cùng chính xác. Không thể nói Diệp Khuynh Thiên không đẹp, chỉ là so với tưởng tượng “khuynh Thiên” thì kém xa, nói nàng là thiên hạ đệ nhất mỹ nữ quả thật hơi “quá đáng”. Ta thấy Lâu Ý Ý và Dao Băng sư tỷ còn đẹp hơn.

U Chỉ lay lay ta: “Bạch Thuật, ngươi gỡ mặt nạ xuống đi, ngươi còn được hơn đệ nhất mỹ nữ kia, tự nhiên che mặt lại làm gì?”

“Gỡ xuống? Ngươi muốn hại chết ta sao!” Ta trách móc, “Đừng náo loạn, chúng ta đi xem Ngọc Điệp đi.”