Chương 34: Giá họa (thượng)

Công ty của Chung Thanh Văn đang tiêu thụ một loại sản phẩm sức khỏe giảm béo, bên trong tặng một loại giấy thử, có thể kiểm tra đo lường sự chuyển hóa của chất béo. Bởi vì kết quả đốt cháy chất béo là ketone, nếu trong nước tiểu chứa ketone thì tờ giấy sẽ biến thành đỏ tía, màu sắc càng đậm chứng tỏ lượng tan mỡ càng nhiều. Đây là khoa học để giảm béo, nếu cân nặng giảm bớt, nhưng không tìm ra ketone, chứng tỏ thứ giảm đi là lượng nước, cần phải cố gắng hơn nữa, nếu quá liều lượng có thể mang đến ảnh hưởng xấu cho cơ thể, cái này cũng không khuyến khích.

Loại giấy thử kèm theo này có thể nói là một vật khá mới mẻ, sản phẩm bán ra rất tốt.

Cũng chính loại giấy thử này đã làm ra một việc.

Một loại giấy thử ketone khác của công ty CCC nổi tiếng thế giới xảy ra vấn đề về chất lượng, không chính xác, do đó đưa ra sai số liệu, chính phủ của nhiều quốc gia đã ép buộc thu hồi một lượng lớn, danh dự bị ảnh hưởng nghiêm trọng, lượng tiêu thụ giảm mạnh.

Đáng lẽ chuyện này chẳng có chút liên quan đến công ty của Chung Thanh Văn.

Thế nhưng, ngay ngày hôm qua, công ty kia đột nhiên tuyên bố rằng, họ phát hiện giấy thử CCC bị giả mạo trên thị trường, hơn nữa còn công bố, chính nhãn hiệu giả mạo kia sản xuất một số lượng lớn giấy thử CCC gây ra vấn đề liên tiếp trước đó, họ cần phải lấy lại danh dự, phát biểu thanh minh, nhấn mạnh rằng CCC dốc sức nghiên cứu và sản xuất sản phẩm với tiêu chuẩn cao nhất, hết sức coi trọng sự an toàn, hứa hẹn có trách nhiệm với người tiêu dùng.

Vả lại, CCC tiền hành điều tra, tìm ra ngọn nguồn, phát hiện là do công ty của Chung Thanh Văn sản xuất. CCC còn nói công ty anh là vì có thể kiếm tiền trong thời gian ngắn để tiến hành thu mua nên mới ra hạ sách này, bí quá hóa liều, bất chấp pháp luật và quy tắc, mà bán ra nước ngoài. Tất cả nghe ra đều hợp tình hợp lý.

CCC cho rằng công ty Chung Thanh Văn vi phạm bản quyền, hơn nữa kháng án tại mấy quốc gia, tòa án phía đông New York là nơi thứ nhất thụ lý vụ án này.

Chỉ số thông minh của Vương Vượng Vượng có hạn, cô thật sự không thể tưởng tượng ra nguyên nhân và hậu quả.

Cô do dự hồi lâu rốt cuộc có nên hỏi không, suy nghĩ một lát cô cảm thấy chủ động hỏi chuyện phiền phức của người khác hình như không hay lắm, cuối cùng cô vẫn không nói ra, nhưng lặng lẽ nhớ kỹ trong lòng.

……..

—— qua một thời gian, Vương Vượng Vượng lại xem được một tin tức.

Vụ án công ty của Chung Thanh Văn vi phạm bản quyền sắp mở phiên tòa tại tòa án phía đông New York.

Ô…….

Vương Vượng Vượng cầm di động, nhìn hồi lâu, rồi bấm bốn chữ: “Gần đây ổn chứ?”

Chung Thanh Văn trả lời: “Không được tốt lắm.”

Ặc…

Cô đang cân nhắc nên nói gì, thì anh đã lên mạng gửi tin nhắn: “Cô cũng biết?”

“Ừ…”

Bên kia không có động tĩnh.

Cô hỏi, “Vì sao thế?”

“Hả?”

“Anh chưa bao giờ làm chuyện như vậy, không phải sao?”

Cô biết anh không phải là người như thế, thứ nhất anh không có lòng dạ hiểm độc, thứ hai anh không thiển cận như vậy.

Đối phương trả lời rất ngắn gọn: “Bị giá họa.”

“Là ý gì?”

“Bị người ta coi như con cờ.”

“Tôi không hiểu lắm.”

Chung Thanh Văn khó mà nói rõ: “Bởi vì liên tục gặp chuyện không may, vì xoay chuyển cục diện mà CCC quyết định tìm kiếm một con cừu đang nổi bật gần đây tại Trung Quốc để chịu tội thay.”

“Hở?”

“Tôi đã kiểm tra, đoạn thời gian kia chỉ có một lô hàng lớn của thứ đó, đơn đặt hàng đến từ một đại lý.”

“Sau đó thì sao?”

“Tôi liên lạc với đại lý kia, phát hiện bên đó cũng đem tất cả sản phẩm phân phối cho một công ty gọi là HHH.”

“Cho nên HHH này?”

“Ừm.” Anh nói, “Bề ngoài của loại giấy thử này cũng gần giống, HHH chắc là bỏ bao bọc, tự mình in ấn đóng hộp, làm tờ rơi, sau đó gửi ra nước ngoài.”

“Vậy,” cô nói, “Tìm được công ty HHH kia không phải có thể thoát tội ư?”

“Bởi vì nó đã biến mất rồi.”

“Cái gì?”

“Sau đó HHH mau chóng xin xóa bỏ, người có liên quan đã đi nước ngoài, tạm thời chưa tìm ra.”

“Vì thế…” Vương Vượng Vượng cảm thấy đầu mình đã không còn sử dụng được nữa.

“Công ty HHH này rất nhỏ, thoạt nhìn căn bản là do người của CCC thành lập, mục đích tồn tại duy nhất chính là để đổ tội. CCC âm thầm mở một công ty nhỏ như vậy, thông qua đại lý mua sản phẩm của chúng tôi, sau đó thay đổi toàn bộ, gửi ra nước ngoài, rồi đi điều tra, công bố sản phẩm không hợp quy cách trước, tất cả đều vì vậy. Buồn cười là, Cục quản lý Thực phẩm và Dược phẩm của Mỹ không nhận được bất cứ báo cáo về phản ứng có hại của những ‘sản phẩm vi phạm bản quyền’ này. Nhưng chuyện này không sao, tuy rằng điều tra những ‘sản phẩm vi phạm bản quyền’ không có vấn đề, đồng thời chứng minh trước đó cũng chẳng sao, có lẽ bọn họ sẽ tuyên bố trước đây còn một số giấy thử giả mạo chưa phát hiện ra. Nếu công ty HHH thay đổi nhãn hiệu chính là do CCC thành lập, thế thì bề ngoài chắc là không hề khác biệt, đẩy đùn cho chúng tôi cũng không khó lắm.”

“Vậy…” Cô hỏi, “Có vấn đề không?”

Tuy rằng cô thấy rằng làm thế khiến người ta không có cách nào trả lời, nhưng cô không thực sự hiểu những điều này, đành phải trực tiếp nói ra lời mình quan tâm nhất.

“Tôi không biết,” anh nói, “Chắc là không sao.”

“Uhm…” Cô lại hỏi, “Rất căng thẳng ư?”

“Có chút.”

Qua vài giây anh nói: “Cuối cùng hẳn là không đổ lỗi trên đầu tôi, nhưng hiện tại việc thu mua đang tiến vào giai đoạn quan trọng nhất, tôi không muốn kéo dài kiện tụng, tốn kém chẳng có lợi gì, bên này có thể xảy ra biến cố.”

“Thì ra là thế…” Vương Vượng Vượng nói, “Anh đừng nghĩ nhiều, trước hết thả lỏng tinh thần, làm tốt tất cả mọi chuyện có thể làm được, xử lý từng việc một.”

“Ừ.” Chung Thanh Văn chợt nói, “Cô có thời gian không?”

“….?”

“Nhưng là hẹn ở chỗ khác, tôi muốn kể lại rõ ràng.”

“Như vậy…” Cô hơi kinh ngạc, “Nhưng tôi không giúp được gì… tôi thật sự không hiểu chuyện kinh doanh, không thể đưa ra sáng kiến gì.”

“Tôi biết.” Anh nói, “Tôi muốn xả ra hết mà thôi.”

“Được.” Cô nói.

Kỳ thật, anh còn một câu chưa nói ra: “Bởi vì tôi chỉ muốn nói chuyện này với một mình cô.”