Chương 34 – Hổ cái trấn nhà

“Chị chỉ nói đúng một nửa thôi, chị gái ạ! Tôi không chỉ là thì hiện tại, mà còn là thì tương lai nữa…” Bà mối nói xong, cả phòng toàn gió lạnh.

Đồng chí vợ cũ nghe vậy thì cái miệng nhỏ nhắn như hoa anh đào khẽ mở ra, hai hàng lông mày xinh đẹp muốn uốn cong mà không cong được, đôi mắt sáng chớp chớp, vẻ mặt không biết là kinh ngạc hay là gì khác?

Bà mối đứng trước ghế so fa, khoanh tay nhìn cô vợ cũ, khí thế cũng không hề thua kém. Nhưng… không thể không thừa nhận, đồng chí vợ cũ này rất xinh đẹp. Dáng người mảnh mai, sống mũi cao, thẳng, đôi mắt xanh nhạt, mái tóc uốn lọn dài tới thắt lưng… Dù chỉ mặc áo khoác gió và đi giày da kiểu đơn giản, nhưng càng làm tôn lên dáng người cao ráo và làn da trắng ngần của chị ta.

Đáng hận nhất là, lúc này chị ta và Hạ Hà Tịch đang đứng cạnh nhau, tạo nên vẻ đẹp hoàn mĩ biết bao, như một đôi tình nhân bước ra từ trong tranh. Thấy vậy, bà mối thầm đưa tay đỡ trán. Vợ cũ cái gì chứ, đúng là rất hợp với định luật cái gì cũng có trong tiểu thuyết ngôn tình, vừa xinh đẹp vừa đáng yêu, còn có một gia đình rất hiển hách và…bệnh công chúa đáng ghét đúng không?

Nghĩ tới đây, Tô Tiểu Mộc im lặng một lát, đang định mở miệng nói tiếp để củng cố khí thế thì đột nhiên nghe thấy tiếng thở dài của Hạ Hà Tịch, giọng nói lạnh lùng đáng sợ: “Nhìn đủ chưa hả?” Vừa nói xong thì cả bà mối và đồng chí vợ cũ như bừng tỉnh. Ừm…Hóa ra trên sân khấu còn có nam chính nữa.

Bà mối đảo mắt nhìn sắc mặt âm u của Hạ Hà Tịch, đôi mắt lấp lánh không biết đang ẩn chứa điều gì. Anh hạ giọng nói tiếp: “Cô đã gặp người ta rồi, giờ có thể đi được chưa?”

Hạ Hà Tịch nói xong chẳng đợi đối phương trả lời đã túm lấy kéo ra ngoài cửa. Đồng chí vợ cũ thấy vậy bèn giơ hai tay lên hô to: “Stop!Stop!” Trong lúc hai người co kéo, chân cô ta vấp phải thứ gì đó, loạng choạng suýt nữa thì nhào vào lòng Hạ Hà Tịch. Hạ Hà Tịch tiện tay ném cô ta lên sofa, cúi đầu nhìn mới phát hiện cạnh chân cô vợ cũ còn có một va li hành lí đặt chỉnh tề.

“Jamie, rốt cuộc là cô muốn làm gì hả?” Hạ Hà Tịch nhìn người đang vùi trên sofa, nắm tay siết chặt. Tới đây đúng đêm tân hôn, là lời chúc của Jamie dành cho anh sao?

Nhnưg Jamie vẫn cười haha, không hề bận tâm, chớp đôi mắt sáng, lè lưỡi nói: “Chồng cũ à, em nghe nói anh kết hôn nên vượt ngàn dặm xa xôi tới chúc mừng anh này. Vốn định cho anh surprise, nhưng mới nãy gọi điện thoại cho anh thì chẳng ai bắt máy, so…”

Người đẹp nhún vai, tỏ vẻ vô tội: “Em đành tới thẳng đây thôi. Ôi. giờ đã muộn thế này rồi, hai vợ chồng anh không thể vứt em ra ngoài được, em mà gặp chuyện gì thì hai người có chịu được không?”

Hạ Hà Tịch nghiến răng: “Ý cô là gì?”

Jamie đảo mắt gian xảo, cẩn thận nói: “Tối này em muốn ngủ ở đây.”

“Được!” Jamie vừa nói xong, bà mối đã lạnh lùng vỗ tay tán thành, rồi xoay người vào phòng ngủ.

“Nhóc…” Hạ Hà Tịch thấy vậy thì vội càng đuổi theo, nhưng chỉ được vài bước lại lui ra. Jamie nghiêng đầu nhìn thì thấy đằng sau Hạ Hà Tịch, bà mối đang ôm gối, lạnh lùng đi ra. Chi tiết sau đó, không cần đoán cũng biết, nhất định là “thì hiện tại” không chịu nổi sự xuất hiện của mình, không chịu ngủ chung với Hạ Hà Tịch? Để anh ấy đêm nay ngủ ở phòng làm việc?