Chương 34 – Lưỡng tình tương duyệt

Người giúp việc lo lắng gõ cửa, “Tiên sinh, Mạc tiên sinh đã đến.”

Mạc Thịnh biết Bạch Nhật Tiêu vừa mới sáng sớm gọi anh đến là không thể tránh được một trận mưa rền gió dữ, nên rất cẩn thận đi vào thư phòng, chờ cơn giận của Bạch Nhật Tiêu bùng phát.

Bạch Nhật Tiêu buông Bạch Nhật Huyên ra, “Không cần phải lo lắng, hết thảy anh đều xử lý được. Chỉ cần tin tưởng anh là tốt rồi.” Anh không hề bùng lên lửa giận tới tận trời, dịu dàng vén tóc mai của cô ra đằng sau, cho cô một niềm tin kiên định.

“Em vẫn tin tưởng anh.” Cô trao anh một khuôn mặt tươi cười tỏa sáng. Mặc kệ có bao nhiêu chuyện phiền lòng, cô tin rằng anh sẽ luôn cho cô một thế giới yên ổn, một thế giới đủ để cho cả hai người có thể yên tâm mà bên nhau.

Gặp được cảnh này, Mạc Thịnh âm thầm thở một hơi nhẹ nhõm. Có Bạch Nhật Huyên ở đây bảo kê anh, cơn tức giận của Bạch Nhật Tiêu cũng không bùng đến mức anh chịu không nổi.

“Lập tức thông báo cho cổ đông của Hoàng Đình, mười giờ họp đại hội cổ đông. Mặt khác, thông báo cho các tờ báo và tạp chí lớn, buổi chiều ngày hôm nay, trong phòng hội nghị của Hoàng Đình có tiệc chiêu đãi ký giả, mời bọn họ đến đầy đủ.” Vẻ mặt của anh trở nên ác liệt. Một câu ra lệnh như vậy, Mạc Thịnh thật không dám trì hoãn, lập tức đi làm ngay.

Quý Hạo Nhiên biết, sự tình một khi đã dính tới Bạch Nhật Huyên, sự phản kích của Bạch Nhật Tiêu sẽ mãnh liệt đến dị thường. Ngay cả cổ đông đều lôi ra hết thế này, xem ra, anh bạn này rốt cuộc muốn một mất một còn với Bạch Vĩ Minh. “Tiêu, cần gì muốn mình hỗ trợ thì cứ nói.” Chỉ một mình Bạch Nhật Tiêu lãnh đạo Hoàng Đình quốc tế mà đối đầu với hai Tập đoàn buôn bán lớn ở khu vực, quả thật cũng khiến cho người lo lắng.

“Đừng đối đầu với mình là được, chuyện khác tạm thời không cần thiết.” Bạch Nhật Tiêu ý thức được khẩu khí ban nãy của mình có chút nặng nề, sửa lại ý trêu chọc với anh.

An Như Nguyệt nhìn đến tin trên báo chí xong, lập tức gọi điện thoại. Bên kia bên Mỹ vẫn còn đang ban đêm, có khả năng Bạch Vĩ Minh đương nghỉ ngơi, nhưng bà vẫn mạo hiểm làm ‘mặt rồng tức giận’, nhất quyết phải nói chuyện với ông ta.

“Anh tại sao công bố tin tức như vậy, không sợ Tiêu nhi đáp trả lợi hại hơn?!” Bà cũng tức giận đến tận trời, cho dù biết Bạch Vĩ Minh làm việc bất chấp thủ đoạn tồi tệ nào, như chuyện đã đến nước này hoàn toàn là ngoài dự kiến của bà. Bạch Nhật Tiêu phản nghịch, bọn họ rất rõ ràng. Nhưng không được sự đồng ý của con nó mà công bố lễ đính hôn với Chung Thi Âm, không thể nghi ngờ gì đây là ‘châm ngòi thổi gió’, đẩy sử tức giận của Bạch Nhật Tiêu lên đến tận cùng.”

Kết quả của việc bà chất vấn Bạch Vĩ Minh, là một câu, chuyện này không cần cô phải lo, xong liền cúp điện thoại. Bạch Vĩ Minh không phải là không biết Bạch Nhật Tiêu đương muốn phản loạn, nhưng ông ta dám ra chiêu này, thứ nhất là vì, Hoàng Đình tuy rằng đã thoát ly khỏi Bạch thị, nhưng trụ cột hợp tác với Hoàng Đình vẫn là Bạch thị. Nếu không có Bạch thị, Hoàng Đình sẽ không trụ được bao lâu. Thứ hai là vì, Chung Thi Âm quả thực là cô con dâu ông ta vừa mắt. Nhân phẩm tốt, học thức tốt, tương lai có thể giúp Bạch Nhật Tiêu quản lý tốt công ty gia tộc. Cả về công lẫn tư, Bạch Nhật Tiêu nếu có suy nghĩ thì sẽ không từ chối. Đăng báo thế này, chính là khiến cho Bạch Nhật Tiêu phải rõ ràng lợi hại bên trong trước, không để nó hành động thiếu suy nghĩ. Nếu Bạch Nhật Tiêu phản kháng, chính là liên lụy toàn bộ Hoàng Đình.